DÒNG SỰ KIỆN. * BẦU CỬ ĐẠI BIỂU QUỐC HỘI KHÓA XV VÀ HĐND CÁC CẤP * ĐẠI DỊCH COVID-19 * CUỘC THI VIẾT “BẢO VỆ MÔI TRƯỜNG TRÊN ĐỊA BÀN TP HÀ NỘI”

[Gia đình]Hòa hợp với nhà chồng

An Khánh
31-01-2021 06:49
Kinhtedothi - Em là con một. Gia đình em kinh doanh thành đạt, giàu có… nên em cũng được cưng chiều như một tiểu thư.
Tin liên quan
Em làm rất giỏi việc nhà, nấu ăn, ủi đồ dù em rất ghét. Em tốt nghiệp đại học và ra trường đi làm hướng dẫn viên du lịch, đi khắp chốn và thu nhập cao. Nhưng chồng em không có may mắn như vậy...
Chồng em mặc dù cũng tốt nghiệp đại học và có việc làm ổn định tại một công ty kinh doanh xuất nhập khẩu, nhưng nhà anh ấy lại không dư dả gì và có tới 7 anh chị em. Anh ấy là con trai thứ năm, vừa làm vừa lo cho các em đi học.
Ngày mới quen, vì biết rõ hoàn cảnh của người yêu, nên em toàn hẹn hò quán bình dân. Hôm nào đi quán em thích, em giành trả tiền. Gia đình chồng em, khi đó chỉ mới có anh hai là có vợ. Chị ba không chồng (tới giờ) ở nhà làm osin cho đại gia đình. Thứ 4 là anh trai, chồng em thứ 5, bé em chồng thứ 6 và thằng út. Em còn nhớ lần đầu tiên ổng dắt em về quê ra mắt. Lần đó cả xóm bu lại nhìn em, rồi trong nhà ngoài ngõ thay phiên hỏi em. Có nhiều tiếng xì xào, thôi rồi cưới con tiểu thư, đi giày cao chót vót này về sao nó hầu thằng năm, chưa kể tướng con này không phải loại “gọi… dạ, bảo… vâng”.
 Ảnh minh họa.
Tới bữa cơm em ngồi đó ai dọn thì dọn, ăn xong em cũng không đụng tay vô rửa chén. Chị dâu và mấy chị em chồng giành làm hết. Đôi giày cao cả tấc của em dính sình dơ, em tính ra sàn nước rửa, thằng út nhà ảnh lon ton chạy qua kêu chị ngồi yên để em đi rửa. Em thấy má chồng tương lai liếc mắt có vẻ không ưng nhưng không nói gì… Sau vài ba lần về quê, em thấy nhà chồng không ai bắt nạt hay chê bai gì mình. Ai cũng vui vẻ, chào đón, không cho đụng tay làm gì, em mới quyết định đồng ý lấy ảnh.

Ngược lại, mẹ em la mắng: “Mày đã không biết ngọt ngào lấy lòng còn đóng giả hậu đậu vậy cả dòng họ nhà chồng ghét mày, nhất là mẹ chồng, chị chồng, em chồng ghim cái thái độ của mày, sau này cưới về sao sống nổi.
Em lại nghĩ: “Con mẹ dễ bị bắt nạt lắm sao. Cưới xong không hợp vẫn chia tay được mà mẹ... Ủa mà con sống ở nhà mình, cũng đâu làm dâu mà sợ!”. Mẹ cốc đầu em, đứa con gái 29 tuổi của bà, rồi bảo, phải xem gia đình chồng như nhà mình, phải yêu thương anh chị em chồng người ta mới thương mình...

Nhà chồng không được khá nên thiếu thốn đủ thứ, nhưng mỗi lần con dâu về, cả nhà thật lòng quan tâm em, chăm từng miếng cá kho đến nồi hoa bưởi để gội đầu. Tình cảm mới đáng trân trọng. Và cũng có lẽ do từ bé, em đã khao khát một gia đình đông vui, nhiều người nên em quý anh chị em, cháu chắt chít nhà chồng thật lòng. Vì vậy em vui vẻ, cởi mở hơn. Mỗi lần em về quê, nói như hàng xóm, em mua cả cái siêu thị đem về cho nhà chồng. Từ cái to như máy giặt, giường tủ đến những cái rất nhỏ như cục xà bông rửa tay, thảm lau chân, nồi niêu thớt dao… Nói chung, em thấy nhà chồng cưng em như con, cả mấy chị dâu, chị chồng và bé em cũng rất gần gũi.

Lẽ đương nhiên trong mọi mối quan hệ đều sẽ có lúc xảy ra mâu thuẫn nhất là mối quan hệ nhạy cảm với nhà chồng. Thế nên em cứ nghĩ những gì mình làm xuất phát từ trái tim sẽ chạm đến trái tim. Sau này, em có nói vui, hồi xưa em không chưa yêu anh thắm thiết lắm, mà em chịu lấy anh vì thích mấy đứa nhỏ và ba má chồng hiền lành. Bất kể chuyện đúng sai, thậm chí cho đến giờ, má chồng với chị ba còn thỉnh thoảng đi giải quyết chuyện “trai gái” khi chồng em kêu cứu.
Anh Hai chỉ bảo: “Tao không biết mày học cao biết rộng như thế nào, cả nhà chỉ nhận định con Năm là dâu, làm con. Cháu chắt trong nhà cũng chỉ biết dì Năm nó thôi. Tao không đi cưới bất cứ ai khác cho mày. Mày làm việc có lỗi với em Năm, mày cứ xách quần áo ra đường”. Các anh chị em chồng, cháu chồng cũng vậy... Mọi người cho em cảm giác một gia đình.

Bởi vậy, điều quan trọng nhất trong hôn nhân không chỉ là đàn ông chỉ cần làm vợ yêu là gì cũng có; phụ nữ làm chồng yêu là gì cũng được… Điều quan trọng nữa, mỗi người cần còn có một "dàn phòng thủ" nữa các anh chị em ạ!