DÒNG SỰ KIỆN. * KỲ HỌP THỨ 6, QUỐC HỘI KHÓA XIV * HÀ NỘI SAU 10 NĂM MỞ RỘNG ĐỊA GIỚI HÀNH CHÍNH * HÀ NỘI VỚI CHƯƠNG TRÌNH TRỒNG MỚI 1 TRIỆU CÂY XANH * AN TOÀN PHÒNG CHÁY CHỮA CHÁY

Gia tài vô giá

Đan Thanh
25-08-2018 10:15
Kinhtedothi - Thực tế cho thấy, giá trị của hạnh phúc đang được nhiều người đặt lên bàn cân với những lợi ích vật chất, mà quên đi rằng, nhiều khi hạnh phúc đến từ những điều rất nhỏ nhặt.
Tin liên quan
Với chị - một người phụ nữ vẫn cho rằng mình thật “xui xẻo” khi phải vào làm dâu một gia đình quá nghèo cũng vậy. Chị luôn cho rằng mình thiệt thòi, kém may mắn hơn bạn bè khi chẳng nhờ vả, trông cậy được gì từ phía gia đình chồng. Ngay từ khi yêu anh, chị đã biết gia đình anh ở quê rất nghèo.
Bố chồng chị mất đã lâu, mẹ một mình nuôi anh ăn học, nhưng chị không nghĩ cuộc sống lại khó khăn đến vậy. Khi anh chị cưới nhau, để thoát khỏi cảnh thuê nhà, anh tìm mua một căn nhà nhỏ ở tít tận trong ngõ sâu, nhưng không đủ tiền. Chị đành phải chấp nhận một cách là mẹ chồng sẽ bán nhà cửa ở quê và lên ở với vợ chồng chị. Dù vẫn biết là nhờ bà, anh chị mới có nhà riêng, nhưng chị vẫn không sao xóa tan được cảm giác mình kém may mắn hơn bạn bè. Nhìn những người bạn thân của mình, đứa thì được sống trong ngôi nhà mặt đường khang trang, lộng lẫy trị giá hàng tỷ đồng, đứa được nhà chồng đầu tư vốn liếng mở cửa hàng kinh doanh..., còn chị thì phải tự làm mà nuôi mình, nuôi mẹ chồng và sống trong một căn nhà nhỏ ở tít tận ngõ sâu, nên trong lòng chị lúc nào cũng thấy khó chịu.
Ảnh minh họa.
Rồi chồng chị phải đi công tác xa, chị ngày ngày phải sống với mẹ chồng, một người rất quê kệch. Dù không nói ra, nhưng trong lòng chị luôn có sự khó chịu mỗi khi phải tiếp xúc, nói chuyện với bà. Mọi việc trong nhà từ cơm nước, giặt giũ, lau dọn nhà cửa bà đều đảm đương hết. Chị đi làm về chỉ việc ăn cơm, ngồi chơi và đi ngủ. Nhưng chị lại không lấy thế làm vui mà coi như việc đương nhiên bà phải làm vì chị còn phải kiếm tiền. Vắng chồng, chị luôn tìm cớ để xả ra những bực tức của mình với bà. Những lúc như thế, bà không nói gì chỉ thở dài. Nhiều khi chị cũng thấy mình thật quá đáng, nhưng lại tự biện minh rằng, ai bảo bà nghèo quá, nếu không vợ chồng chị đã chẳng phải gian nan, cơ cực như thế này. Chị bảo: “Những suy nghĩ đó cứ lớn mạnh dần và vô hình chung trở thành bức tường đồ sộ giữa tôi và mẹ chồng. Nên dù bà có bao dung thế nào, có cởi mở, thân tình đến đâu, tôi vẫn khó chịu không thôi”.
Mọi chuyện không biết sẽ kéo dài đến đâu, hạnh phúc của chị không biết liệu có còn hay không nếu không xảy ra sự cố tai nạn giao thông ấy. Sự cố không may, nhưng lại giúp chị nhìn nhận rõ hơn về hạnh phúc mình đang có. Chị bảo, sau tai nạn, nằm trên giường bệnh, ngày nào mở mắt ra cũng chỉ thấy có chị với mẹ chồng, cái người mà hàng ngày chị vẫn thầm gọi là đồ nhà quê, coi như người giúp việc. Bà đút cho chị từng thìa cháo, bà thay quần áo, bà nâng chị lên, đặt chị xuống, chăm chút từng giấc ngủ, chị mới thấy tình cảm của bà dành cho mình đáng quý biết chừng nào, những cô bạn dù có nhiều tiền bạc cũng đâu có được. Chị thật lòng cảm thấy ân hận về cách đối xử của mình với mẹ chồng. Chị càng thấm thía những điều một người bạn đã nói, phải biết trân trọng những thứ mình đang có trong tầm tay, đừng mơ tưởng những thứ quá xa vời để rồi lại chuốc thêm nỗi bi quan. Đôi khi những điều nhìn vào ta tưởng người khác sướng lại chính là xuất phát điểm của những bi kịch mà họ âm thầm chịu đựng. Dẫu đời sống vật chất có khó khăn đến đâu, cũng không nên để những toan tính thực dụng chi phối lí trí, làm cằn cỗi tình cảm. Và hãy đừng so sánh hạnh phúc của mình với hạnh phúc của những người khác. Mỗi người trong chúng ta đều rất khác nhau. Con người hạnh phúc là con người biết trân trọng, góp nhặt từng niềm vui nho nhỏ của cuộc sống hàng ngày chứ không phải là đạt được mọi điều mình mong muốn…
Bây giờ, tĩnh tâm nghĩ lại, chị mới thấy bà là người đã cho chị rất nhiều mà bản thân chị không biết cách đón nhận. Cái bà cho chị không phải là vật chất mà là một điểm tựa vững chắc của người mẹ với đứa con nhỏ bé. Chị đang có cả một gia tài vô giá, một hạnh phúc lớn lao trong tầm tay mà lúc nào cũng nghĩ mình nghèo, mình bất hạnh.