DÒNG SỰ KIỆN. * KỲ HỌP THỨ 8, QUỐC HỘI KHÓA XIV * TOÀN CẢNH VỤ NƯỚC SẠCH Ở HÀ NỘI CÓ MÙI LẠ * KỶ NIỆM 65 NĂM NGÀY GIẢI PHÓNG THỦ ĐÔ * HÀ NỘI - 20 NĂM “THÀNH PHỐ VÌ HÒA BÌNH” * AN TOÀN PHÒNG CHÁY CHỮA CHÁY

Phụ nữ sống vì con hay vì chính mình?

An Khánh
21-09-2019 05:27
Kinhtedothi - “Khi bạn là một người mẹ, bạn không bao giờ thực sự cô độc trong suy nghĩ của mình. Một người mẹ luôn phải nghĩ hai lần, một lần cho bản thân và một lần cho con cái” - Sophia Loren.
Sáng nay, cô bạn gửi vào nhóm “bà tám” của chúng tôi một bài viết với nội dung chính là “Chờ con thi đại học xong sẽ ly hôn” và hỏi rằng: Tại sao phụ nữ lại phải chịu đựng như vậy, tại sao không ly hôn luôn nếu thấy không ở được nữa mà phải chịu đựng suốt 10 năm, sao không sống vì mình, con cái sống trong gia đình như thế nó có hạnh phúc không?
Đương nhiên, nghe là các bạn cũng đoán được cô ấy chưa lập gia đình và chưa có con. Thế là một cuộc tranh luận nảy lửa nổ ra chia 2 phe: Phe đã có gia đình và phe độc thân, và đến giờ vẫn chưa có hồi kết vì mỗi người đều có lý do riêng của họ.
Với tư cách là một phụ nữ đã có 2 đứa con, tôi hoàn toàn đồng ý với câu nói trên của Sophia Loren. Rất nhiều bạn bè của tôi cũng đã chia sẻ rằng: Khi chưa có con, trong nhà chồng là số 2, họ là số 1, nhưng đến khi có con rồi chồng ngay lập tức bị tụt hạng, con với họ lúc này mới là tất cả và ngay lập tức được leo lên vị trí số 1 vô điều kiện, đương nhiên chồng sẽ xuống vị trí số 3.
 Ảnh minh họa.
Sự quan tâm của phụ nữ dành cho chồng lúc này đã giảm đi rất nhiều, đây cũng là nguyên nhân dẫn đến sự đổ vỡ trong một số gia đình nếu người chồng không hiểu và thông cảm cho vợ. Và cũng đừng ông chồng nào dại dột mà đi ganh tỵ với con, đừng than trách rằng, em lúc nào cũng chỉ biết có mỗi con không thèm nhòm ngó đến chồng. Ơ kìa, con là của chung, sao anh không cùng vợ chăm con quan tâm con để cùng vun vén gia đình?
Người ta có câu: “Phụ nữ khôn tìm bình yên bên con cái, đừng dại dột mong cầu hạnh phúc từ chồng” cũng không sai. Dì của tôi, gia đình cũng bắt đầu lục đục từ khi dì đẻ liên tiếp 2 đứa trong 5 năm. Dì buộc phải nghỉ làm ở nhà chăm con, và khi ở nhà có nghĩa mọi chi tiêu đều phải “ngửa tay” xin chồng. Mà mỗi lần xin là chồng cằn nhằn, kêu tại sao tiêu tốn thế, phải biết tiết kiệm, cô không thương tôi đi kiếm tiền vất vả sao?
Thậm chí còn đòi gắn camera trong nhà, vì “cô ở nhà sướng quá phải không, tôi phải xem cô ở nhà làm gì mà lúc nào cũng than bận”. Dì chịu đựng hết, không nói tiếng nào. Có lần con ốm, gọi cho chồng nhưng anh bảo đang bận, cô tự đưa con đi viện đi. Dì cúp máy không nói tiếng nào, và từ sau đó, mọi việc dì tự làm tự gánh vác không bao giờ mở miệng nhờ chồng. Rồi cũng đến ngày 2 đứa trẻ có thể đi học, dì bắt đầu quay trở lại với công việc, dì tự kiếm tiền và tiêu tiền của chính mình, hàng tháng yêu cầu chồng đưa một số tiền lo cho 2 con.
Tôi từng hỏi, sao dì không ly hôn đi, sống như vậy có khác gì mẹ đơn thân đâu. Dì thở dài, 2 đứa trẻ còn nhỏ, dì không muốn chúng bị tổn thương khi bố mẹ ly hôn. Thế rồi, bẵng đi nhiều năm, dì cũng ly hôn ở tuổi gần ngũ tuần, gọi điện cho tôi mà giọng dì đầy phấn khởi, dì bảo từ nay sẽ sống cho chính mình, vì 2 đứa con đã trưởng thành và đã có thể tự lo cho cuộc sống của chúng. Từ nay dì sẽ sống cho chính mình, làm điều mình thích, tự do và hạnh phúc.
Vì con, dì phải chịu đựng suốt hơn 10 năm trời để rồi ly hôn ở độ tuổi này, độ tuổi mà người ta hay bảo nhau “con chăm cha không bằng bà chăm ông”. Vì con phụ nữ hoàn toàn có thể hy sinh mọi thứ của bản thân, thậm chí kể cả là niềm vui, hạnh phúc, thậm chí là tính mạng. Nhưng điều đó không có nghĩa là họ không biết sống cho bản thân mình, chỉ là chưa đến thời điểm thích hợp.
Hơn nữa, những lựa chọn của dì trong thời kỳ hôn nhân cũng cho thấy dì đã cùng lúc sống vì mình và vì con, vì mình nên dì tự chủ mọi thứ, dì không bi lụy, không dựa dẫm vào ai. Tôi tin dì cũng đã có thời gian sống vui vẻ, ly hôn chỉ là dì không phải sống chung nhà với người đàn ông nào khác thôi.
Ngẫm lại bản thân, tôi cũng đang sống vì con, nhưng nếu có khả năng độc lập tài chính và người chồng không còn hòa hợp thì tôi vẫn có thể sẽ nghĩ đến chuyện ly hôn. Nhưng đó là nói, còn thực tế cũng có thể tôi sẽ khác.
Xét đến cùng, phụ nữ sống vì con cũng là vì chính mình. Con cái trưởng thành, thành công hạnh phúc cũng chính là gia tài lớn nhất của phụ nữ. Nơi họ có thể tìm bình yên khi xế chiều.