DÒNG SỰ KIỆN. * KỲ HỌP THỨ 6, QUỐC HỘI KHÓA XIV * HÀ NỘI SAU 10 NĂM MỞ RỘNG ĐỊA GIỚI HÀNH CHÍNH * HÀ NỘI VỚI CHƯƠNG TRÌNH TRỒNG MỚI 1 TRIỆU CÂY XANH * AN TOÀN PHÒNG CHÁY CHỮA CHÁY

Tổ quốc gọi tên mình

Nguyễn Văn Học
02-09-2018 14:24
Kinhtedothi - Trong tâm thức mỗi người dân Việt, Ngày Quốc khánh 2/9 mang ý nghĩa thiêng liêng. Cách đây 73 năm, Bác Hồ đọc bản Tuyên ngôn Độc lập tại Quảng trường Ba Đình.
Đó là mốc lịch sử trọng đại của đất nước, mở ra trang sử mới rạng rỡ trong quá trình dựng nước và giữ nước của dân tộc Việt Nam, mở ra cuộc đổi đời đối với mỗi người dân. Tiếp nối tình yêu nước nồng nàn hàng nghìn năm, cùng với lòng tự hào, tự tôn dân tộc mỗi con dân đều ý thức sâu sắc về ngày độc lập và chung tay để bảo vệ nền độc lập ấy.
Phó Bí thư Thường trực Thành ủy Hà Nội Ngô Thị Thanh Hằng cùng đoàn công tác của TP thăm cán bộ, chiến sĩ đảo Sơn Ca tháng 4/2018.
Lịch sử nước nhà ghi lại biết bao chiến công dựng nước và giữ nước của dân tộc ta từ ngàn đời. Lịch sử lưu lại những khúc tráng ca về đất nước oằn mình trong lửa đạn, nhưng đã vươn mình lớn dậy trong vinh quang. Thế hệ này tiếp nối thế hệ trước, những đoàn người ra trận, những người vợ, người mẹ nơi quê nhà lại cần lao chăm bón cho mùa màng bằng những giọt mồ hôi mặn mòi để chi viện cho tiền tuyến không chỉ nguồn lương thực, mà cả niềm hy vọng. Mỗi người đều tự thêu trên ngực mình đức tin về ngày bình yên. Người vợ tiễn chồng thêu một lời hứa đợi. Các con ra chiến trường, từ biệt mẹ thêu lòng kính hiếu vào tim.
Tổ quốc đã gọi tên mỗi người con Việt Nam. Lòng tôi rộn ràng, hồi hộp, nhớ đến biết bao ca khúc, giai điệu, đã hòa quyện cùng lịch sử, cùng những thăng trầm của dòng chảy lịch sử đất nước. “Tôi đang nghe Tổ quốc gọi tên mình/ Bằng tiếng sóng Trường Sa, Hoàng Sa dội vào ghềnh đá/ Sóng cuồn cuộn lên dáng hình đất nước/ Một tấc biển cắt rời, vạn tấc đất đớn đau” (Nguyễn Phan Quế Mai).
Ai đã từng ra biển, ai đã từng đến Hoàng Sa, Trường Sa… đều cảm nhận sự thiêng liêng của hòa bình. Dân tộc ta đã đoàn kết, cùng chung tay bảo vệ Tổ quốc, thì cũng sẽ mãi mãi giữ vững tinh thần đó, phát huy sức mạnh để giữ vững chủ quyền biển đảo quê hương và toàn vẹn bờ cõi, như tinh thần Quốc khánh bất diệt.
Dòng ký ức đầy đau thương và kiêu hãnh luôn nhắc nhở các bạn trẻ tới công ơn lớp lớp cha ông, thế hệ đi trước đã đổ máu, hy sinh để có ngày hòa bình như hôm nay. Để từng dáng núi, con sông êm đềm chảy, từng mái nhà hạnh phúc ấm êm. Mới hôm nào gần nhất, có bậc cha mẹ mất con, có người vợ người con mất đi trụ cột. Các anh làm nhiệm vụ và ra đi quá đường đột, phía sau ấy là các em thơ, những người vợ trẻ khóc cạn nước mắt. Nỗi đau ấy lay thức hàng triệu trái tim đất Việt, nhắc nhở mỗi chúng ta không được phép lơ là, không được phép quên công lao của những người vẫn hằng ngày làm nhiệm vụ nơi biên cương, vùng hải đảo hay những nhiệm vụ đặc biệt. Nỗi đau ấy cũng quặn thắt, thôi thúc trong các bạn trẻ lòng biết ơn những người có công bằng những việc làm cụ thể, chung tay kiến tạo tương lai.
Tôi đã từng nhiều lần trở về Điện Biên thăm lại những di tích lịch sử, nơi diễn ra chiến dịch Điện Biên Phủ “lừng lẫy năm châu, chấn động địa cầu”, để tự hào về cha ông mình với truyền thống và văn hóa đánh giặc ngoại xâm, cũng như tài mưu trí kiệt xuất của Đại tướng Võ Nguyên Giáp. Tôi cũng từng đi lại con đường Tây Tiến trong thơ Quang Dũng, để thấy con đường Tây Tiến thật ngoài đời cũng “dốc lên khúc khuỷu dốc thăm thẳm”, và cảm nhận không khí hoang liêu của một thời gian khó mà thế hệ cha ông đã trải qua. Tất nhiên không thể đầy đủ và có nơi bị đứt đoạn nhưng có thể hiểu được rằng dù đường đi gian khó vô cùng và hiểm nguy chực chờ nhưng những con người ấy vẫn không từ nan, dấn thân và quyết tâm vì một ngày chiến thắng.
Tự hào và biết ơn. Tôi yêu quê Tổ quốc mình với những người nông dân bình dị làm nên lịch sử. Tôi yêu và trân trọng những cung đường được xây dựng bằng xương máu của đồng bào, nay trở thành con đường xây dựng, phát triển kinh tế, đời sống ấm no. Thời gian cứ trôi và đất nước lớn thêm. Những con người thừa hưởng giá trị đã tích cực làm lan truyền giá trị, dựng xây các chương trình tri ân, lập quỹ từ thiện, xây nhà văn hóa nơi đảo xa... Bao lớp người trẻ đã về thắp hương cho các liệt sĩ trong trận Hải chiến Gạc Ma, chia sẻ những nỗi đau mất mát của thân nhân liệt sĩ. Giọt nước mắt của tuổi đôi mươi khóc cho các anh ngày ấy, những chàng trai ngã xuống khi chưa có người yêu. Lòng lại nhủ lòng, chúng em sẽ là những người kê cao quê hương.
Chính sách xã hội cũng đã vun bồi những mùa quả ngọt, tới những gia đình, thân nhân liệt sĩ, người có công. Dẫu biết như thế chẳng thể nào bù đắp được bao mất mát hy sinh nhưng ấy là nghĩa cử, là truyền thống uống nước nhớ nguồn. Đó cũng không chỉ là tình cảm, trách nhiệm, mà thật sự là mệnh lệnh từ chính trái tim mỗi người được sống, hưởng nền hòa bình hôm nay.
Hiểu để hằng tin và gìn giữ những ký ức, tiếp tục lan truyền lòng yêu nước tới muôn đời sau. Để tinh thần độc lập, tự cường, tự tôn mãi là sợi chỉ đỏ cho muôn ước mơ đang chung tay xây dựng đất nước.