DÒNG SỰ KIỆN. * ĐẠI DỊCH COVID-19 * GIA ĐÌNH THỜI COVID * CÙNG KINH TẾ & ĐÔ THỊ CHUNG TAY PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19

Cuộc hôn nhân đặc biệt và giấc mơ có thật

23-07-2010 14:55
KTĐT - Năm 2003, anh Thùy cưới vợ. Cả cái xóm nghèo của thôn Cao Mật “bàng hoàng” khi chứng kiến đám cưới độc nhất vô nhị, thật bi mà cũng thật đẹp.

KTĐT - Năm 2003, anh Thùy cưới vợ. Cả cái xóm nghèo của thôn Cao Mật “bàng hoàng” khi chứng kiến đám cưới độc nhất vô nhị, thật bi mà cũng thật đẹp.

Đó là câu chuyện cảm động về anh Trần Đình Thùy (thôn Cao Mật, xã Thanh Cao, huyện Thanh Oai, Hà Nội) bị thiểu năng trí tuệ, kết hôn với một phụ nữ vừa câm vừa điếc và hơn anh những 22 tuổi, sinh cho anh một mụn con trai kháu khỉnh, thông minh…

Cuộc hôn nhân đặc biệt

 

Đôi mắt kém, đôi chân chậm chạp nhưng bà Lã Thị Kếu dường như đã cảm nhận được nhà hôm nay có khách, mà lại là “khách sang”. Vì nhà bà cả năm chẳng có khách đi xe máy đến. Bà vội vã dùng chân gạt mấy cái nồi, chảo đang bày biện tứ tung vào gầm giường và chọn chiếc áo lành nhất để đón khách.

Cho đến tận ngày hôm nay, bà Kếu vẫn không thể quên những ngày cơ cực nhất mà cũng hạnh phúc nhất cuộc đời của mình. Đó là cái ngày anh con trai duy nhất của bà lấy vợ và sinh con: “Mừng quá chú à, con cái ngớ ngẩn lại lấy được vợ và sinh con nữa. Nhưng nhọc nỗi, vợ nó chết để lại thằng bé mới 5 tháng tuổi. Tôi thì già, mắt kém, bố nó thì thần kinh hóa dại nuôi sao nổi thằng bé!”.

Anh Trần Đình Thùy là con trai duy nhất của bà Kếu và ông Vĩnh (ông Vĩnh đã mất khi Thùy còn nhỏ). Không may mắn cho bà, cậu con trai duy nhất thần kinh không bình thường, có lớn mà chẳng có khôn.

 

Năm 2003, anh Thùy cưới vợ. Cả cái xóm nghèo của thôn Cao Mật “bàng hoàng” khi chứng kiến đám cưới độc nhất vô nhị, thật bi mà cũng thật đẹp giữa chàng thanh niên 22 tuổi thần kinh không bình thường với “cô gái” 44 tuổi vừa câm vừa điếc.

Mang nhiều bệnh trong người nhưng may mắn thay, trong niềm khát khao làm mẹ, khát khao tổ ấm, vợ anh Thùy đã mang thai.

 

Do cơ thể yếu và mang nhiều bệnh nên khi sinh nở chị gặp rất nhiều khó khăn. Bà Kếu rớt nước mắt nhớ lại: “Ngày đó thật kinh khủng, nếu không nhanh thì cả 2 mẹ con nó đều chết. May mà đưa đi bệnh viện kịp”.

Vật vã lớn trên lưng bà

5 tháng sau ngày ở cữ, vợ anh Thùy vĩnh viễn ra đi. Sự cơ cực đè lên đôi vai bà Kếu nặng hơn bao giờ hết. Đã vất vả nuôi người con thần kinh nay lại nuôi thêm đứa cháu nội mới 5 tháng tuổi.

Bà quàng nhẹ đầu cháu Trần Đình Thế, khẽ vuốt mái tóc đỏ hoe của nó và nói: “Ngày đó tôi đi làm đồng, buổi sáng mát giời địu nó ở sau lưng, nhưng gần trưa nắng quá quay cháu sang bụng. Vụ mùa nào cũng thế, 2 bà cháu đi làm đồng từ khi nó 5 tháng…”.

 
Anh Trần Đình Thùy nhìn ngắm những chiếc giấy khen của con mà không ý thức đó là những kỳ tích con anh có được.

 

Cánh tay sần ghì chặt cháu nội vào lòng, bà kể tiếp: “Có khi nắng quá, trải cái áo mưa vào bụi cây rồi đặt nó ở đó, nhiều hôm mải làm chạy ra mới phát hiện kiến đã bu đầy lưng cháu. Nghĩ mà thương”.

“Khổ nhất những đêm cháu nó thèm sữa, khóc không sao dỗ được. Có đêm cháu bị sốt, hai bà cháu cõng nhau lên trạm y tế xã nhưng gọi cửa không có ai. Trời thì mưa, 2 bà cháu lại cõng nhau đi bộ gần 5km ra tận phố huyện nhờ được ông bác sĩ tốt bụng bán cho mấy viên hạ sốt…”.

Giấc mơ có thật

Ước mơ lớn nhất của bà Kếu là có cháu nội và cháu nội phải biết đọc biết viết. Khi anh con trai “sinh” cho bà đứa cháu nội, coi như ước mơ của bà thành hiện thực một nửa.

Chống tay xuống gối, nặng nề nâng cái lưng còng, bà lấy mấy cái giấy khen mà thằng cháu đích tôn đạt được trong năm qua.

Bà sung sướng cởi lòng: “Thằng Thế nó biết chữ rồi đấy, lại còn học giỏi nữa. Năm vừa rồi còn được tặng 4 cái giấy khen, nào là của tỉnh, của huyện, của trường rồi cả dòng họ Trần cũng tặng cho học sinh giỏi”.

Rồi bà cười chua chát nói: “Bố nó ngày xưa tôi cũng cho đi học, nhưng học đến 12 năm lớp 1 mà cũng chẳng biết lấy 1 chữ, còn tôi thì mù tịt...”.

 

Hỏi về tương lai cháu Thế, bà Kếu nói chắc nịch: “Tôi còn sống ngày nào thì ngày đó thằng Thế còn đi học. Khó khăn mấy tôi cũng chịu được, miễn sao nó bớt khổ”.

Lần mò đầu giường, bà cụ bới đống quần áo cũ lấy một tờ báo rách bươm đưa cho cháu và nói: “Đọc chữ đi cho chú nghe con, nhanh lên chú cho tiền mua kẹo…”.

Hòa lẫn giọng đọc rụt rè của cháu Trần Đình Thế, tôi cảm nhận được niềm tự hào, hy vọng vào tương lai mà bà cụ đặt trọn vào thằng cháu đích tôn đáng thương mà đầy nghị lực.

TAG: