DÒNG SỰ KIỆN. * ĐẠI DỊCH COVID-19 * GIA ĐÌNH THỜI COVID * CÙNG KINH TẾ & ĐÔ THỊ CHUNG TAY PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19

Đêm khát

29-03-2014 14:55
Kinhtedothi - Đó là một nỗi oan ức chưa từng thấy trút lên đầu con Nhắt, khi bàn chân đi giày của cậu chủ tàn nhẫn đá vào bụng nó. Một tiếng kêu ẳng. Nó đau điếng và nước mắt ứa ra.
Độ này cậu chủ đổ đốn khi ông bà chủ đi vắng, ngày nào cũng nhậu nhẹt. Lẽ ra, đêm qua nó có thể kêu cậu chủ khi lũ chó lạ tấn công vào vườn hoa nhà mình. Một lũ chó gần như hoang dã, con nào cũng hung hãn sẵn sàng cắn xé nếu Nhắt xuất đầu lộ diện. Nhưng lúc đó cậu chủ quên mất lời dặn dò của bố mẹ trước lúc đi xa: "Con hãy trông nhà cẩn thận và chú ý đến vườn hoa". 

Nhắt hận là mình đã không làm được gì để giúp ông bà chủ. Lũ chó lạ quá đông, tấn công quá nhanh, trong nháy mắt vườn hoa nát tươm. Những luống đồng tiền, thược dược gãy rạp. Sáng hôm sau, tội này được ghi cho Nhắt. Một chiều kế tiếp, cậu chủ mua thức ăn về nấu thết đãi bạn bè. Lúc đó con Nhắt đi ra ngoài, đến khi trở về, nó lĩnh ngay một đòn vào bụng, cái bụng là chỗ dễ dính đòn nhất khi con người đánh chó. "Con khốn nạn này, mày lại ăn vụng rồi". Nhắt không thể nói được nỗi oan ức của mình. Nó bị oan và càng thương cho lũ con, chưa ra đời đã phải chịu oan cùng mẹ. Kẻ nào đó đã đến đây và ăn vụng thức ăn của cậu chủ. Không phải là một trong bọn chó hoang đấy chứ? 
Minh họa: Hoài Văn
Minh họa: Hoài Văn
Ông bà chủ về, tội lỗi về vườn hoa cậu chủ trút và đầu Nhắt. Ông chủ tức giận, vung tay giáng cái gậy tre xuống, may mà Nhắt nhanh chân tránh được. Nếu trúng cái gậy đó, có thể Nhắt sẽ gục. Nhắt hiểu mình chẳng thể sống được trong ngôi nhà có cậu chủ nhẫn tâm này. Nó phải đi. Mà đi đâu, nó chưa biết. Đêm qua nó thấy bụng mình nhoi nhói đau, giống như chân của một đứa con nghịch ngợm đạp bụng mẹ. 

Đối với ông bà chủ, Nhắt là một thứ hàng đã quá đát, một con chó không còn tác dụng. Nó không giúp được gì trong gia đình này nữa. Khác với trước đây, khi nó lập được nhiều thành tích, giúp ông chủ tìm ra tờ một trăm đô rơi, tiêu diệt lũ chuột nhắt... Với cậu chủ, nó chỉ là con chó bỏ đi. Ngay từ những ngày mới về, cậu chủ đã chẳng ưa nó, cậu luôn khó tính khó chiều. Nó thấy mình bơ vơ lạc lõng...

Nhắt tìm đến khu nghĩa địa, nơi mà hai năm trước nó gặp con Vải. Nơi đó có những lùm cây, những ngôi mộ xây san sát, có thể làm nơi trú ngụ tạm thời.Trong lúc đau khổ, Nhắt nhớ đến Vải. Bây giờ Vải ở đâu? Có thể nó đã bị làm thịt, thành món đặc sản của dân nhậu, mà cũng có thể nó đang la cà cùng những con chó cái khác. Chúng đàn đúm, đú đởn bên nhau.

Nhắt gặp Vải đúng vào thời mà nó đẹp nhất, tuổi dậy thì con gái, được ông bà chủ cưng chiều vì bắt được nhiều chuột. Nó là nỗi thèm khát của biết bao con chó đực, nhưng cửa đóng then cài, ông bà chủ luôn nghiêm khắc và cho nó vào quy củ, nên lũ chó đực không thể tiếp cận.

Con Vải khi đó ốm tong teo, lông xác xơ, gầy nhẳng. Không còn nhớ nổi hôm đó lý do làm sao mà con Nhắt ra tận nghĩa địa. Lúc con Vải đang phải chịu sự khinh ghét của nhiều con chó khác. Những con chó kia vui đùa, chạy nhảy, chồm lên lưng nhau, vẫy đuôi làm hiệu... con Vải bơ vơ một mình không dám tiến lại gần. Nhắt nhìn thấy Vải, Vải nhìn lại, gừ gừ trong miệng. Vải quẫy quẫy đuôi. Bộ lông Nhắt vàng óng ả mượt mà, nhìn nó với ánh mắt hiền từ nhân hậu. Còn Vải như nhận được tín hiệu tốt lành từ cô bạn gái đẹp mã, nó tiến lại gần, ngửi lông, làm quen. Nhắt đứng yên cho nó ngửi, rồi quẫy đuôi. Tự nhiên, như xấu hổ, Nhắt co chân chạy. Con Vải không đuổi theo ngay, mà theo hơi đó tìm về nhà Nhắt. Hôm nay nó được tự do, có mấy khúc xương bà chủ vừa đổ cho, con Nhắt đang gặm thì Vải từ từ tiến vào. Sao nó lại theo về đây? Nhắt hiểu chuyện gì, Vải đang rất đói. Nó đứng sang một bên nhường khúc xương cho Vải. Vải ăn ngon lành.

Chúng quen nhau từ đấy. Nhắt nhìn Vải từ đầu đến cuối. Biết rằng Vải không phải là con chó hoang, nó giống con chó từng ở nhà giàu. Chân Vải to cao, sống lưng dài. Nếu ăn uống đầy đủ, béo ra, lông mượt trở lại, nó sẽ là một con chó đẹp mã. Tuy mới gặp nhau, nhưng Nhắt biết con Vải ao ước gần mình. Rồi dần dần nó nhớ thương con Vải, không gặp không chịu được. Nó thường trốn nhà chạy ra nghĩa địa với con Vải và hai con quấn quýt bên nhau. Con Vải thường xuyên được Nhắt nhường thức ăn. Trong một cơn hoan lạc không điểm dừng, nó mất thời con gái. Vải vui vì chiếm được bạn tình, chúng vẫn thường xuyên ân ái trong cái nghĩa địa vắng vẻ giữa đồng. Sau một thời gian, những đứa con trong bụng lớn lên rất nhanh, Nhắt mang cái bụng chửa bước đi nặng nề.

Thời gian Nhắt sinh hạ các con, chúng ít gặp nhau hơn. Nhắt thương Vải, không có nó, Vải không còn thi thoảng được gặm khúc xương hay ăn miếng thịt mỡ béo ngậy nó nhường. Nhưng hễ khi nào Vải tìm đến, dù ở xa Nhắt vẫn đánh hơi được.

Sáu đứa con lớn lên trong sự chăm sóc của ông bà chủ. Vì làm mẹ, ở cái tuổi còn quá trẻ, Nhắt không thể nào chăm sóc đầy đủ cho các con nếu không có bàn tay của bà chủ. Chúng lớn nhanh quá, chẳng bao lâu chúng đã trở thành lũ chó con đẹp đẽ, bà chủ hết mực yêu quý. Ông bà chủ làm ăn thịnh vượng, bạn bè khách khứa nhiều, sáu con chó con đã có sáu người nhận mua. Bà chủ biếu hết. Mỗi đứa con của Nhắt về một gia đình. Thôi thì mình đẻ, họ cũng nuôi, mình chỉ là con chó, họ muốn các con mình đi đâu thì chúng phải đi. 

Nhắt nhanh chóng lấy lại phong độ của thời con gái, lông lại mượt, lại làm dáng. Vải cũng trở nên béo tốt và có sức mạnh. Đời không ai cứ mãi lên voi. Ông bà chủ làm ăn sa sút, buôn hàng lậu nên bị công an bắt. Ông chủ bị ngồi tù, bà chủ chạy vạy khắp nơi lo cứu chồng, vực dậy kinh tế gia đình. Nhưng mà khó quá, tai họa nối tiếp tai họa. Cô con gái du học nước ngoài chơi nhiều hơn học, bị đuổi về nước, ngày ngày buồn tủi khóc lóc. Trong khi đó cậu chủ ngày nào cũng mang xe đi đua cùng lũ bạn. Mọi người thành ra quên mất Nhắt, không ai nấu cơm, mua thức ăn. Nhắt bị đói, không có thức ăn, rồi lại bị đi kiết, cái căn bệnh khủng khiếp khiến nhiều con chó qua đời. Nhan sắc tàn phai nhanh chóng, từ đó Vải ít đến tìm, rồi mất bóng hẳn. Vải thấy rằng không thể lợi dụng điều gì ở Nhắt nữa, trong khi lúc này nó đang ở đỉnh cao phong độ, nhiều con chó cái ngoài đường thèm khát nó. 

Vải bỏ đi rồi, Nhắt mới biết mình đang mang thai. Nó sống trong buồn tẻ. Cũng may, bà chủ nhờ vào quan hệ đã cứu được ông chồng ra, một phần niềm vui trở lại nhà. Nhắt đói gần chết, lại có cơm ăn… Và giờ nó nằm lại trong nghĩa trang hoang vắng này. Đêm khuya lạnh lẽo, hơi lạnh ngấm vào người. Nhắt tìm cho mình một chỗ khuất gió và nằm xuống. Bốn chân co quắp vùi vào bộ lông xác xơ. Cố ngủ một giấc, mong ngày mai đổi khác...Tiếng loạt soạt làm Nhắt tỉnh giấc. Thì ra là lũ chó hoang, chúng đang xâu xé một con gà. Chúng vừa thưởng thức vừa vờn vỡ nhau, nhảy phốc lên lưng nhau. Cảnh tượng đó càng làm Nhắt nghĩ ngợi và cơn đói hành hạ dữ dội hơn. Nó nhớ con Vải. Lũ chó hoang nhởn nhơ ăn con gà. Bọn này có thù không đội trời chung với Nhắt, vì chúng mà Nhắt ra nông nỗi này, tuy nhiên nó không thể tự mình trả thù, nó có thể chết ngay sau một phút khiêu chiến. Chỉ mỗi con ngoặm nó một cái là toi đời, mà nó thì đang đói lả. Giá mà có Vải ở đây, còn yêu thương Nhắt, Vải sẽ giúp nó trả thù. Vải có sức mạnh, lũ chó kia chắc gì là đối thủ. Nhưng Vải giờ ở đâu?

Nhắt thèm nhỏ nước rãi, lũ chó đi và bỏ lại vài cái xương trên mặt đất. Nhắt thận trọng tiến lại gần. Nó nhặt cái xương thứ nhất, tức thì có một con chó khác lao tới, đớp một miếng vào tai, tứa máu. Nhắt đau nhói ở đầu, lùi lại. Con chó kia nhanh chóng nhặt những cái xương, Nhắt cũng lao vào nhặt nhưng con chó kia nhe hàm răng của nó ra cản, Nhắt lùi lại. Nhắt hiểu rằng, nó không thể thắng được con chó to gấp đôi và hung dữ hơn mình. Con chó lạ nhặt hết những chiếc xương còn lại trên mặt đất rồi co chân chạy. 

Nhắt đứng lại, nỗi tức giận sôi lên nhưng không thể làm được điều gì. Nó quay lại chỗ nằm trước, cái bụng trương lên khó chịu, tưng tức, nghĩa địa lại trở về với cái vắng vẻ ban đầu.

Một ngày nữa trôi đi buồn bã. Con Nhắt từng nghĩ tới cách đi vào làng tìm thức ăn để duy trì sự sống, nhưng sẽ kiếm bằng cách nào với cái bụng đầy con nặng trịch này? Ăn vụng, người ta mà bắt gặp, nó không thể chạy thoát. Nó nằm lại, không biết phải làm gì. Nó từng nghĩ cứ nằm đây lúc nào chết đi thì chết. Chiều tối, những con chó trong làng rủ nhau ra tán tỉnh nhau, tìm cảm giác yêu đương. Chúng không hề biết có một con chó khác đang đau khổ, đói khát, và nỗi thèm khát hừng hực dâng lên. Nhắt cứ nhìn, chứng kiến, nỗi đau khổ ùa về cùng bao cơn gió lạnh. Nhắt khao khát có Vải ở bên, Vải sẽ không để Nhắt phải đói phải rét, hai con sẽ nằm cuộn khoanh bên nhau, ủ ấm, Vải sẽ chăm cho Nhắt lúc nó sinh con, bảo vệ mẹ con nó. Đêm khuya, Nhắt mơ thấy mình ngủ, đầu gối lên chân Vải. Lúc tỉnh lại, chỉ thấy trơ trọi một mình, cơn đói hành hạ, cái rét ngoài trời muốn xé nó ra từng mảnh. 

Trời mưa rả rích, những cơn mưa kèm theo gió lạnh ném vào không gian. Nhắt thấy bụng mình mỗi lúc một nặng và đau hơn, hiểu rằng thời khắc cần đến sắp đến rồi. Những cơn đau dữ dội hơn, làm nó xiêu vẹo khi bước. Nhắt tìm được một chỗ tương đối kín, dưới tán một cây dại, hai bên là hai cái mả xây sát nhau. Chỗ này tạm thời làm chỗ sinh con. Nó lấy chút sức lực yếu ớt còn lại tha ít cỏ khô về lót chỗ nằm.

Sinh con trong lúc mưa gió, đói khát và lạnh giá thế này, trời ơi còn nỗi khổ nào hơn. Nhắt nghĩ mình phải vượt qua, không còn cách nào khác. Nó nằm xuống và rặn, miệng cắn chặt vào một khúc cây khô, vừa dặn vừa run, nước mắt nước mũi ứa ra. Bốn đứa, nó định thần lại trong khi kiệt sức. Xong rồi, thoáng có một chút niềm vui trong lòng nó, mệt quá nó lại thiếp đi. Tỉnh lại, nó liếm láp từng đứa con, chúng nằm cuộn khoanh, chỉ một con là cựa quậy được, ba con kia lạnh toát, bất động. Nhắt gần như chết điếng, không thể đau khổ hơn. Nó cho con còn sống bú, gần như nó không có giọt sữa nào. Nó kéo tất cả chúng vào gần nhau, ủ ấm cho chúng và gặm nhấm đau thương. Không muốn bỏ rơi các con, nó muốn cả những con đã chết đều được hưởng hơi ấm của mẹ. Tội nghiệp chúng. Hai ngày nó ủ con như thế, và chúng bốc mùi nặng hơn. Nhắt thấy không thể làm mãi như vậy. Nó tha từng con một nhét vào một hang đất, vì sợ sẽ có kẻ nào đó ăn xác con. Người mẹ nào chôn cất con, cũng có một nỗi đau như thế. Còn một con, nó phải chăm cẩn thận. Nhắt lê lết tấm thân tàn tạ đi trong nghĩa địa để kiếm thức ăn, nó thấy những con sên bò chậm chạp. Thận trọng ngửi. Nó chưa từng ăn sên, lại là những con sên còn sống. Nhưng để có sữa cho con, nó phải nhắm mắt nhắm mũi mà ăn. Thật khó nuốt, đây thực sự là một sự tra tấn đối với nó. Nó phải tồn tại để con nó được sống. Cỏ là thứ giúp nó ăn dễ dàng hơn, đỡ lợm cổ, nó gặp thêm cỏ nhai cùng sên. Lần đầu nó ăn được bốn con sên và cỏ. Con nó đã có sữa bú. Vậy nên nó còn ăn nữa, ăn nữa, nó cần nhiều sữa cho con. 

Mưa to quá, Nhắt thấy rằng không thể ở mãi nơi này, sớm muộn gì cũng chết rét. Nó định đi một vòng, kiếm cái gì ăn rồi sẽ chuyển chỗ ở khác. Vô tình nó nhìn thấy con Vải. Con Vải đang đi cùng một con chó cái khác. Con Vải trông cũng phong độ. Nó định ra hiệu cho con Vải quay lại, nhưng nó đã không làm, đứng ngậm ngùi nhìn hai con kia đi cùng nhau. Nó hiểu rằng con Vải đã quên mình. Con Vải đi khuất lâu lắm Nhắt mới chịu bước. Gió mạnh và lạnh hơn, khi nó về được với con thì cũng là lúc trời như nổi bão. Gió tốc lật cây và nước mưa ngấm vào con. Nhắt nhanh chóng tìm được một chỗ khác đỡ hơn nhưng nước mưa vẫn lọt vào. Nhắt biết rằng nếu cứ thế này thì con sẽ chết. Nhắt định nằm cuộn khoanh che cho con. Phải vào làng thôi, nhưng phải đợi đến lúc trời tối kẻo gặp con người hoặc những con chó khác.

Nhắt bị ướt toàn bộ phần lông bên ngoài, toàn thân nó run lập cập nhưng nó vẫn vùng dậy, tha con rồi chạy vụt đi trong bóng đen và mưa gió. Nhằm về phía làng phi thẳng, chân nó vấp phải hòn đá, ngã rượt về phía trước. Nhưng, dường như không còn cảm giác đau đớn, nó đứng lên và chạy tiếp. Lao vào một cái bếp nhà ai đang nấu cám có lửa cháy bập bùng, Nhắt thả con nằm cạnh đống lửa. Con nó có thể sống, Nhắt nghĩ vậy khi nhìn con cựa quậy và khẽ rên ư ử. Lúc này nó mới cảm nhận được cái đau của cú ngã vừa rồi. Toàn thân nó lạnh toát, run lên, Nhắt gục xuống và lịm đi... Tỉnh dậy khi trời đã sáng, Nhắt mới biết mình và con còn sống. Nó được một chủ nhà cho ăn. Nhìn con, Nhắt nghĩ, mình đã làm được. Mình là một người mẹ tuyệt vời.
TAG: