DÒNG SỰ KIỆN. * KỲ HỌP THỨ NHẤT, QUỐC HỘI KHÓA XV * HĐND TP HÀ NỘI KHÓA XVI, NHIỆM KỲ 2021 - 2026 * ĐẠI DỊCH COVID-19 * EURO 2021 * CÙNG KINH TẾ & ĐÔ THỊ CHUNG TAY PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19

Hạnh phúc mong manh

09-04-2016 09:42
Kinhtedothi - Khi ai khen chị sướng, được chồng nuôi, không phải đi làm, chị lại thở dài. Bởi cuộc sống của chị bây giờ nói rằng bất hạnh cũng không, nhưng hạnh phúc thì chị không dám chắc.
Mỗi lần đến chơi nhà, chị lại than phiền: “Chán lắm rồi em ạ, chị chỉ muốn tìm việc gì đó để đi làm, nhưng chồng nhất định không cho. Cứ ở nhà như này nhiều lúc thấy như mình bị ức chế tinh thần ấy, không muốn mà thành ra cáu bẳn. Có lúc còn thấy mình như điên lên ấy, con bé chỉ cần hơi nghịch ngợm, quấy khóc thôi mình đã muốn đánh cho nó mấy phát, nhưng đánh xong rồi hai mẹ con lại ngồi ôm nhau khóc”.
Ảnh minh họa.
Ảnh minh họa.
Chị tốt nghiệp ĐH, làm văn phòng cho một công ty TNHH, công việc không hẳn hoàn hảo những cũng tạm ổn. Từ ngày lấy anh, rồi có thai, do sức khỏe yếu, chị phải nghỉ một thời gian. Khi đi làm trở lại thì công ty chuyển chị ra làm việc ở cửa hàng, phải đứng suốt ngày, cộng thêm có thai hay ốm, anh bảo chị nghỉ ở nhà đi, khi nào sinh con xong rồi xin việc khác. Thế là chị ở nhà để anh nuôi, rồi sinh con, chăm con, lo cơm nước đợi chồng về. Khi con đã được hai tuổi, chị bàn với anh gửi con đi nhà trẻ để chị đi làm, anh lại bảo: “Em đi làm thì được mấy đồng, gửi con bây giờ cũng đâu dễ kiếm chỗ tốt, hơn nữa cũng đắt đỏ. Con bé lại nhỏ thế kia, đi lớp rồi ốm thì sao. Thôi em cứ ở nhà đi, anh còn lo được...”. Thế là chị lại đành bấm bụng ở nhà, con bé mỗi ngày mỗi lớn, nhưng cứ đề cập đến chuyện đi làm là anh lại đưa ra biết bao lý do, có khi căng thẳng đến mức cãi vã. Không muốn gia đình bất hòa, chị lại tiếp tục lùi lại.

Câu chuyện của chị cũng không phải là cá biệt hiện nay. Rất nhiều phụ nữ sau khi sinh con vì một lý do gì đó ở nhà chăm con và lâu dần trở thành bà nội trợ. Một người bạn khác, vốn là một cô giáo mầm non cũng vậy. Khi sinh con, chồng bảo: “Thôi em đi làm thì được mấy đồng, nghỉ ở nhà chăm con, anh lo cho”. Thế là cô nghỉ việc, ở nhà nuôi con, đến nay con đã đi học lớp 1, nhưng cô vẫn chưa thể đi làm lại vì không dễ xin được việc và chồng cô cũng không thiết tha gì nguyện vọng đi làm của vợ.

“Ở nhà chỉ mỗi việc chăm con, cơm nước, chồng đi làm kiếm tiền mang về, em thấy có sướng không”, chị có lần đã chua chát hỏi. Hỏi rồi lại tự thở than trả lời: Nhiều khi chị thấy mình như biến thành ôsin ấy, có chồng mà cũng như không. Bởi chồng chị, dù là một kiến trúc sư, nhưng 1 người đi làm nuôi 3 người không hề dễ trong thời buổi này, nên anh phải cặm cụi làm thêm, nhận thêm việc về nhà làm. Anh đi từ sáng sớm, đến tối mịt, về đến nhà ăn vội bát cơm, chưa kịp chơi với con, cười với vợ đã lên phòng làm tiếp. Không những không quan tâm gì đến việc nhà, con ốm, con đau anh cũng phó mặc cho chị. Có những đêm con khóc cả đêm, gọi anh thì anh bảo “có mỗi việc bế con thôi mà cũng kêu”. Chị buồn, vừa bế con chị vừa khóc cho mình.

Ở nhà nhiều, không tiếp xúc với xã hội, nhiều người thấy mình như già đi, bệ rạc cả trong cách ăn mặt lẫn giao tiếp. Không ít những cô gái vốn trẻ trung, yêu đời, nhưng sau một thời gian lấy chồng, ở nhà chăm con tự nhiên biến thành một “mẹ sề” đúng nghĩa. Họ thấy mình tụt lại sau bạn bè và chính cả chồng mình, bởi bạn bè còn phải lo cho cuộc sống của mình, họ chỉ còn lại đứa con để làm bạn. Nhưng khi con đi học, họ thấy mình thừa ra ngay trong chính ngôi nhà của mình. Như chị, do chỉ quanh quẩn với cơm nước, chợ búa nên cách ăn mặc cũng không được chú ý đến, lâu dần thành quen, tủ quần áo hầu như không được bổ sung những bộ đồ đúng mốt. Bây giờ mỗi khi ở nhà buồn chán, chị lại lấy những bộ đồ ngày xưa khi còn đi làm ra mặc thử, đi lại trước gương, rồi lại thay ra xếp vào tủ. Có người bảo chị, “thì cứ trưng diện rồi đi chơi khắp nơi cho đỡ buồn”. Có lẽ chị không làm được thế, mà cuộc sống cũng đâu dễ vậy.

Như nhiều người rơi vào hoàn cảnh này, chị thầm ước “giá như mình đừng nghỉ việc”, “giá như bây giờ mình có thể đi làm”... Dù cuộc sống vẫn trôi đi trong phẳng lặng, nhưng có thực sự hạnh phúc hay không chưa ai dám chắc, kể cả chị.
TAG: