DÒNG SỰ KIỆN. * KỲ HỌP THỨ NHẤT, QUỐC HỘI KHÓA XV * HĐND TP HÀ NỘI KHÓA XVI, NHIỆM KỲ 2021 - 2026 * ĐẠI DỊCH COVID-19 * EURO 2021 * CÙNG KINH TẾ & ĐÔ THỊ CHUNG TAY PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19

Hỡi tình nhân cũ...

06-12-2014 11:26
Kinhtedothi - Tôi thức dậy, khi ấy khoảng sáu giờ sáng. Thành phố biển giờ này đang trong trạng...
Kinhtedothi - Tôi thức dậy, khi ấy khoảng sáu giờ sáng. Thành phố biển giờ này đang trong trạng thái vặn mình ngái ngủ. Vài chiếc xe đi xuyên đêm giờ mệt nhoài nằm tựa bên gốc cây phượng già ngày hoa tàn. Vắt trên yên xe là những chiếc bao tải cũ đã nhem nhuốc và bốc mùi sau một đêm chở đủ thứ hàng hóa tươi sống từ chợ đầu mối về...

Nếu mười năm trước, tôi chọn một người đàn ông khác làm chồng thì giờ chắc đã thức dậy ở một miền đất khác, ngắm một vùng trời khác, hít những hơi thở khác. Đó là giả thiết đầu tiên trong ngày khi tôi ngoảnh lại nhìn người đàn ông của mình đang ngủ mơ. Tôi định thử đoán xem anh đang gọi tên ai? Biết đâu là một cô tình nhân cũ. Như cách tôi thường gọi tên những giả thiết của mình…

Người chồng hiện tại của tôi tên Du (phải nói rõ ràng như vậy bởi biết đâu mười năm sau, chúng tôi không còn là vợ chồng của nhau nữa thì sao). Anh ấy là người đàn ông thế nào? Tôi không biết dù sáng nào, câu hỏi ấy cũng vang lên trong mạch suy nghĩ của tôi. Tôi chẳng rõ Du là người đơn giản hay phức tạp. Chúng tôi sống bên nhau mười năm chẳng làm gì phiền lòng nhau, cũng chẳng có gì thắm thiết. Tôi có cuộc sống mà mình hằng ước muốn, mọi sự luôn nằm trong biên độ an toàn. Khi các con còn nhỏ, tôi gần như không có thời gian để nghĩ ngợi vẩn vơ. Hàng ngày, vợ chồng chỉ cần nhìn thấy nhau là ổn. Có bao sức lực, tình thương đều dồn cả cho con cái. Chỉ mong chúng ăn ngon, ngủ ngon là cả hai đã thở phào nhẹ nhõm. Hết đứa lớn lại đứa nhỏ ra đời. Ngót nghét mười năm của cuộc đời, chúng tôi đã thương yêu nhau rất vội. Để đến một hôm, con cái về quê với ông bà, bỗng nhiên tôi thấy chân tay nhàn rỗi, lòng trống rỗng và hoang hoải. Chúng tôi đã làm gì cho nhau suốt những tháng năm dài? Những cuộc làm tình vừa rón rén vừa vội vã chỉ vì bọn trẻ có thể tỉnh giấc và khóc thét lên bất cứ lúc nào. Những ngày lễ không có hoa hay quà vì tôi không có thời gian để gặm nhấm niềm vui. Không một chuyến đi xa, không một bữa cơm vì khẩu vị của nhau mà nấu. Lúc nhìn lại, tôi thấy mình già đi nhiều và anh cũng qua thời trai trẻ đã lâu. Liệu có khi nào thảnh thơi ngồi nghĩ lại như tôi, chắc hẳn anh sẽ nuối tiếc nhiều…

 
Minh họa: HOÀI VĂN
Minh họa: HOÀI VĂN
Hôm qua, tôi nhận được điện thoại của cô bạn thân hồi đại học. Dễ chừng cả năm nay, chúng tôi mới liên lạc với nhau. Cũng là dịp hiếm hoi rảnh rỗi để kể lể với nhau nhiều chuyện. Cuộc sống thế nào? Con cái ra sao? Nhan sắc liệu có còn như xưa hay là nhàu nhĩ? Rồi như chợt nhớ ra, Ly hỏi:

- Dạo này cậu có còn liên lạc với anh Vĩ không?

- Nghe nói anh ấy thành đạt lắm. Hôm nọ có nhìn thấy anh ấy trên ti vi trong buổi lễ vinh danh các doanh nhân. Lúc quay dưới hàng ghế khán giả còn nhìn thấy cả vợ anh ấy nữa. Cô ấy vẫn xinh đẹp, trẻ trung như ngày nào. Chẳng như tụi mình đâu.

- Ngày ấy nếu cậu lấy Vĩ…

Tôi bật cười, hình như trong giọng cười có chút tiếc nuối đúng kiểu đàn bà:- Thì bây giờ đã sung sướng sống đời phu nhân quyền quý đúng không nào?Đầu dây bên kia thở dài. Tôi nghe rõ tiếng cơ thể Ly vừa thả rơi xuống nệm. Ở tuổi chúng tôi, xương khớp đã bắt đầu rệu rã, lúc nào cũng thèm được ngả lưng, duỗi dài trên nệm êm mà ngủ một giấc dài. Im lặng vài giây, Ly bảo:- Ông trời có bao giờ cho ai mọi thứ đâu. Tròn cái này thì khuyết thiếu cái kia. Vĩ giỏi vậy nhưng lại chẳng thể có con. Nhờ khoa học can thiệp nhiều lần nhưng cũng chịu. Nếu cậu lấy Vĩ thì chắc gì đã hạnh phúc đúng không?

Câu chuyện kết thúc ở đó vì người đàn bà ở đầu dây bên kia phải vội về đón con và cơm nước cho chồng. Du đi công tác, các con lại vắng nhà nên tôi được thể ngồi lục tìm ký ức. Trước khi gật đầu làm vợ Du, tôi có trải qua hai cuộc tình. Vĩ là mối tình đầu của tôi kéo dài gần bốn năm. Đó là người đàn ông nhiều tham vọng. Ở bên anh ấy, dù không hề có sự chen chân của người đàn bà nào khác nhưng tôi từng bị lãng quên. Những lúc đơn độc nhất không có Vĩ kề bên, tôi đã tự hỏi hóa ra tình yêu là như thế này sao? Bạn có chọn một người đàn ông nhiều tham vọng làm chồng không khi mà biết chắc mình sẽ luôn là người phải ngóng đợi? Tôi từng nghĩ đến những bữa cơm nguội ngắt, những lời hò hẹn bị lãng quên, những đứa con lớn lên thỉnh thoảng ngơ ngác nhìn cha như người xa lạ. Và biết đâu có một hôm nào đó, tôi sẽ trượt chân khi bắc ghế cố với tay thay cái bóng đèn bị cháy… Thậm chí trong những tháng năm yêu Vĩ, tôi thường mơ thấy mình ốm nằm một mình trong căn phòng trắng toát mà tưởng đời là hoang đảo. Chỉ ngồi mường tượng thôi cũng đủ đau tim, khiến nhiều lần tôi lặng lẽ lau nước mắt. Để rồi dứt khoát kết thúc tình yêu với Vĩ.                      

                                     * * *

Du đi công tác vẫn chưa về. Ngày anh điện thoại hai lần hỏi thăm chuyện nhà cửa có ổn không, nhắc tôi nhớ uống thuốc bổ não và đừng quên vận động cho xương khớp đỡ đau. Du vẫn vậy, đúng mực làm chồng, thật khó mà chê trách. Nhưng Du lại không biết cách làm một tình nhân nên tôi lúc nào cũng phải trở về với đúng số tuổi của mình. Gần bốn mươi tuổi mà còn mong làm tình nhân của chồng hẳn là phù phiếm. Nhưng biết sao được vì tôi sinh ra vốn là người lãng mạn, hơn nữa còn học chuyên văn suốt nhiều năm trời. Ngày ấy có bao giờ tôi mường tượng ra cuộc đời mình của những năm ba bảy tuổi. Cái độ tuổi mà mỗi sớm thức dậy đều không có gì thú vị để làm nhưng cũng chẳng muốn nằm dài trong chăn ấm nệm êm. Cũng là lúc hay nhớ chuyện ngày xưa, về cái thời mình còn trẻ trung, xinh đẹp nhất khối, bao nhiêu người thầm yêu trộm nhớ. Cái thời buồn vui đôi khi phụ thuộc vào mưa nắng hay chỉ vì một hôm anh nhà thơ trẻ tên Huy nói từ lâu đã coi mình là nàng thơ của riêng anh. Ừ nhỉ, nếu như ngày đó, tôi gật đầu lấy một nhà thơ thì bây giờ sẽ ra sao nhỉ? Có lẽ đang sống trong một ngôi nhà trọ chật chội nào đó. Quà sinh nhật, quà kỷ niệm ngày cưới, quà ngày 8 tháng 3… dĩ nhiên sẽ được tặng thơ. Biết đâu tâm hồn tôi luôn dừng lại mãi mãi ở tuổi đôi mươi trẻ trung, bay bổng.

Tôi chưa từng thấy ai sống chậm như Huy, mặc kệ cuộc đời xô bồ ngoài kia, anh cứ việc yêu thương theo cách của riêng mình. Nhưng Huy lại nói thực ra anh đang sống gấp gáp mỗi ngày, từng giây từng phút đều tha thiết vắt kiệt để yêu mình và yêu người. Yêu một người như Huy sao tôi lại chia tay? Hơn mười năm trôi qua, giờ cảm xúc không còn nguyên vẹn nữa. Nhưng tôi vẫn nhớ đã từng thương mình đến thế nào khi đi chơi với Huy, mọi chi tiêu đều là tôi bỏ tiền ra trả. Vì Huy nghèo quá, tôi không lỡ “moi” những đồng tiền phòng thân cuối cùng trong ví một nhà thơ. Hồi đó, tôi bỗng nghĩ mình đâu thể thương Huy được cả đời để mà gồng gánh như vợ của nhà thơ Tú Xương đâu. Nghĩ đến Huy, tôi lại nhớ anh đã chuyển về cùng một thành phố với tôi, vậy mà bao nhiêu tháng năm dài không một lần gặp lại. Vớ lấy chiếc điện thoại nằm nguội lạnh trong hộc bàn, tôi lướt nhanh danh bạ, dừng lại ở kí hiệu A.H. Có nên thực hiện một cuộc gọi hay không? Để làm gì nhỉ? Hỏi han, chuyện trò cho khuây khỏa trong một ngày xa chồng con mà chẳng biết làm gì sao? Tôi bật cười trách mình rảnh rỗi sinh nông nổi, định cất máy vào ngăn tủ nhưng tay chân quờ quặng thế nào lại ấn nhầm nút gọi. Tôi vội vàng tắt máy mà không biết rằng chỉ vài giây thế thôi cũng đủ hiện ở máy Huy một cuộc gọi nhỡ từ số máy của tôi.

Buổi chiều, Huy gọi lại. Vài câu hỏi han qua lại đã cảm thấy mười năm đâu có gì dài. Huy hẹn café trong ngõ nhỏ, nghe những tiếng rao đặc quánh cả tâm tư. Huy khác xưa nhiều quá, tôi không còn nhận ra vẻ phong trần bẩm sinh từ đôi mắt một nhà thơ nữa. Có bao nhiêu khắc nghiệt của cuộc sống dường như dồn cả vào đáy mắt. Tôi toan định hỏi anh chuyện vợ con thì chiếc loa phường từ đâu vang lên bản tin tìm người thân bị lạc. Đó là một người mẹ già nhắn tìm đứa con gái hai mươi tuổi.

- Hai mươi tuổi, người ta còn có thể đi lạc được sao em?

- Có điều gì đáng ngạc nhiên đâu anh. Em đôi lúc cũng ngược xuôi trên đường rồi đi lạc một cách vô thức. Cũng may còn có thể tìm đường về được nhà với con.

- Ừ! Mà biết đâu một ngày nào đó, vợ anh cũng đi lạc như em rồi không tìm được đường về. Không lẽ anh cũng nhờ phường đọc bản tin tìm vợ lạc.

- Cô ấy cao bao nhiêu?

- Thấp hơn em một chút. Một mét sáu mươi. Cô ấy không mua sắm nhiều quần áo như những phụ nữ khác. Nếu đi lạc, có thể cô ấy sẽ mặc chiếc áo màu huyết dụ. Chiếc áo ấy chỉ cần gió lùa nhẹ cũng nhăn nhúm mà chẳng hiểu sao cô ấy thích.

- Anh thấy màu áo em mặc hôm nay thế nào? Nó nhiều màu sắc quá đúng không? Nếu phải đọc trên bản tin phường, có lẽ chồng em sẽ không biết được em đã mặc áo màu gì. Vì hôm nay anh ấy đi công tác và nếu lục tủ đồ, anh ấy cũng không nhớ nổi đã thiếu chiếc áo nào. Nhưng hôm nay không thích hợp cho một ngày đi lạc nên anh đừng rầu rĩ thế. Chỉ lát nữa thôi, khi rời khỏi quán này trở về nhà, anh sẽ thấy vợ mình đang ngồi đợi cơm chiều.

- Lâu rồi cô ấy không cười. Hình như trong lòng buồn bã lắm. Thú thực, anh chẳng mang lại một cuộc sống như cô ấy muốn. Bọn anh từng dày vò nhau nhiều. Cô ấy từng nhiều lần định bỏ đi. Ngày ấy… cũng may mà em thoát khỏi anh.

Tôi cảm nhận rất rõ vai mình như trũng xuống, một nỗi cảm thương đồng loại nhen đầy ứ đặc trong tôi. Đúng là tôi may mắn thật nhưng tôi không muốn phải xót xa anh như thế này. Thà anh cứ như xưa, nghèo mà lúc nào cũng vui, còn hơn đã chẳng thay đổi được gì lại đầy đọa bản thân tàn tạ. Thực ra anh mới là người đi lạc, ít ra là trong một buổi chiều u buồn này. Lạc vào nhân gian này, quán café ngõ nhỏ này rồi trút bỏ lòng kiêu hãnh của một tâm hồn luôn yêu thương cái đẹp trước mặt người tình cũ. Nên tôi viện cớ đòi về, sợ ngồi thêm lúc nữa biết đâu sẽ khóc. Nhìn dáng anh lẫn trong dòng người tan tầm đông đúc, bỗng thấy thương cả chiếc áo màu huyết dụ mà người đàn bà của anh thường mặc. Giả thiết nếu ngày xưa tôi lấy anh thì màu áo mà tôi mặc chắc gì đã rực rỡ thế này? Nhưng rực rỡ cũng chắc gì đã là hạnh phúc.

Ngày mai Du về rồi. Bữa cơm đoàn tụ lẽ ra có nhiều chuyện để nói với nhau nhưng hình như chúng tôi đã quên mất thói quen chia sẻ. Bỗng nhiên tôi muốn biết có khi nào Du cũng thích đặt giả thiết như tôi. Rằng nếu ngày xưa mình không lấy người đàn bà này liệu cuộc đời mình có khác nhiều không? Để rồi nhận ra những tháng năm có nhau trong đời là nhân duyên tốt đẹp. Như là cách tôi đã chọn Du và chọn được thức dậy mỗi sáng tinh mơ bên thành phố biển vẫn còn đang ngái ngủ này…  
TAG: