DÒNG SỰ KIỆN. * ĐẠI DỊCH COVID-19 * GIA ĐÌNH THỜI COVID * CÙNG KINH TẾ & ĐÔ THỊ CHUNG TAY PHÒNG, CHỐNG DỊCH COVID-19

Mùa thương nhau

17-05-2014 14:01
Kinhtedothi - Họ lại cộng thêm vào dòng đời một đôi vợ chồng chán nhau. Trước đây, Vy chưa cưới, có người bảo cưới nhau vợ chồng chịu đựng được nhau ba năm thì sẽ chịu đựng được suốt đời.
Vy và Hải đã chịu đựng hơn thế. Hai người có với nhau hai mặt con, đứa lớn đã mười bốn tuổi. Vậy mà tự dưng thấy chán. Nhiều lúc Vy nghĩ, chẳng biết bao nhiêu khuôn mặt ngoài kia, họ có giống mình. Có phải thi thoảng một đêm mòn mỏi ở nhà chờ chồng, sau khi đã nấu cơm chán chê không thấy về ăn, chỉ đêm khuya mới tha cái thân sặc mùi rượu về. Họ có nhận được sự cục cằn, cáu bẳn của chồng mỗi khi không thuận lợi trong công việc, hay phải đối mặt với những khoản nợ khó đòi của công ty?

Họ có còn lãng mạn, cuối tuần rủ nhau đi cà phê, mua sắm, hoặc cả gia đình đổi gió, rủ nhau đi ăn tiệm. Hay họ cũng lâm vào những bi kịch chán chường, hai vợ chồng chia ra mỗi người một thế giới, ai làm việc người nấy, chỉ trách nhiệm với nhau và với con?

Ở phương trời nào, con người cũng có nỗi lo khác nhau. Vy mang máng đã đọc được câu này ở đâu đó, của một nhà triết học mà nhất thời cô không nhớ ra. Nhưng nó cho phép cô nghĩ về một điều, rằng ai cũng có nỗi khổ riêng.
Minh họa: Hoài Văn
Minh họa: Hoài Văn
Và, người phụ nữ có trách nhiệm với gia đình, lúc nào cũng phải như con cò đập cánh bay đi kiếm ăn. Thôi thì, cô tự an ủi mình, để bản thân căng lên, gồng lên mà sống. Vậy mà, đôi khi cô thở hắt và thấy mệt mỏi. Nhất là nhiều lúc, cô cứ nói một tiếng là Hải thấy cáu, hoặc chồng nhắc đến câu thứ hai của một vấn đề gì đó là cô thấy ngán đến tận cổ. Mấy hôm trước, chồng muốn cầm sổ đỏ đi vay tiền ngân hàng để đầu tư. Vy nhảy dựng lên như lò so mà lúc nghĩ lại, cô thấy mình tai quái. Rồi chuyện có nên cho con thi vào trường điểm không, có hướng ra nước ngoài học không. Nếu theo hướng đó thì cần chiến lược lâu dài như thế nào. Hai người không tìm được tiếng nói chung, và không còn những sẻ chia tâm sự ngọt ngào như ngày nào. Cô cũng không nhớ điều này đã xảy ra bao lâu, hình như năm rưỡi, à mà hình như lâu hơn. Cô thấy hẫng hụt và cô đơn.
 
Đang miên man buồn nghĩ xa xăm thì chồng về, lảo đảo lên tầng đóng cửa rầm rầm. Đã mười hai giờ khuya mới chịu mò về trong cơn say xỉn, thật hết chịu nổi. Vy đắm mình vào đọc mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm, vừa để đợi mở cửa cho chồng, vừa để tìm chút ít sự đồng cảm. Cô chạy lên xem chồng có cần gì không. Anh ta nằm kềnh ra giường, không cần tháo giầy, mùi nồng nặc.- Em pha cho anh cốc nước chanh giải rượu nhé.

- Không cần - Hải khục khặc - em đi ngủ trước đi, khỏi phiền.

- Nhưng em không an tâm, anh mà…

- Đã bảo không cần. Không sao đâu. Ngủ đi.

Vy quay ra, lòng dạ rối bời. Cô thấy tim mình như bị muối ướp. Hải không cần mình. Chẳng giống như xưa kia. Một cử chỉ của cô cũng khiến anh ấy rất vui. Nay sinh đâu ra cái thói…? Hay là giận vì không đồng ý cho cầm sổ đỏ đi vay tiền? Mặc. Động đến gì chứ đừng động đến nhà, chẳng an toàn. Mấy mẹ con rất dễ ra đường nếu công việc làm ăn không thuận lợi.

Hải nằm một phòng. Nửa đêm đạp đổ tan chiếc bình hoa. Vy giật mình chạy sang, thấy thế quát toáng. Hải hét:

- Xót cái bình chứ không xót thằng này à?

Vậy là lại cãi nhau tóe khói. Vy bỏ về phòng ôm một cục tức to tướng.

*   *    *

Sáng sau, lo cho con xong, Vy một mình bỏ đến quán cà phê quen thuộc. Đây là quán có kèm ăn uống vài món nhẹ, trong đó có món gà chiên. Mà gà ta chứ tiệt không có gà nuôi công nghiệp hay gà Tàu. Cả hai nghiện món này, do đích thân chủ quán làm. Chủ quán quá quen thuộc nên thành ra thân thiết. Hai vợ chồng quán cà phê và vợ chồng Vy. Nhiều lần gặp nhau tâm sự chia sẻ trong đó vài lần cùng rủ nhau đi hát karaoke, và có du lịch với nhau một chuyến. Tiểu Thúy chủ quán hỏi Vy:

- Anh ấy đâu mà đi một mình? Trời ơi mắt đỏ kia, hai vợ chồng cãi nhau à?Không đợi Vy trả lời, Tiểu Thúy đoán ra điều đó. Cũng là người vợ. Thúy hiểu tâm trạng của Vy.

- Vợ chồng có lúc này lúc khác. Trước đây hai người đến đây đều có cặp có đôi. Vậy mà hơn năm nay trục trặc, đến giờ vẫn không giải quyết ổn được. Chẳng lẽ không còn cách nào chăng?

Tâm sự với nhau, Tiểu Thúy biết Vy còn yêu chồng. Chỉ có sự tủi thân với lòng tự ái đã khiến cô nàng không nghĩ được điều gì sáng suốt. Nếu còn yêu nhau thì sẽ có cách để tìm ra tiếng nói chung, chứ làm sao đến nỗi đổ vỡ nghiêm trọng anh đi đường anh, tôi đi đường tôi. Chiều ấy, Tiểu Thúy lại thấy một mình Hải đến quán gọi cà phê đen. Bộ dạng anh ta bải hoải đầu óc phạc phờ lắm. Thúy hỏi tại sao chỉ đến một mình, vợ đâu thì Hải nói tránh, rằng vợ bận.

Một mình ngồi nhìn buồn xa xăm. Chắc là đang có tâm sự. Tiểu Thúy nháy chồng mình ra nói chuyện với Hải để dò la tình hình thế nào. Quân là người tâm lý, ăn nói hoạt bát và thông minh, không khó nhận ra tâm trạng Hải.

- Hải à, ông để đâu phong độ rồi? Buồn bã nhìn phố thế, không khéo ông định làm thi sĩ.

- Không đùa đâu - Hải chùng giọng - cuộc sống đâu phải lúc nào cũng có nụ cười. Thi sĩ thế quái nào được, lòng tôi khô như ngói.

Sau khi Hải uống hết ly cà phê, ra về, Tiểu Thúy nói với Quân:

- Họ có vẻ tội nghiệp nhỉ. Em tưởng chỉ hai đứa mình mới trục trặc. Nhưng mình đã có cách khắc phục. Còn bọn họ, em thấy dáng vẻ đấy là có nhiều bức xúc dồn nén lắm.

- Thì mình giúp gì được đâu! - Quân nói.

Tiểu Thúy cười híp mí, nhìn chồng, ra vẻ nói anh có khả năng giúp. Quân không hiểu ý, hỏi lại. Thúy bảo:

- Vợ chồng ta sẽ giúp được đấy. Phải thử. Anh và món gà chiên. Hai người này nghiện món đó. Em dò rồi, từ ngày không tìm được quan điểm chung, vợ chồng Vy - Hải đi chỗ khác ăn, và không phải ăn với nhau đâu mà với người khác. Chúng ta sẽ dùng món gà chiên để giúp họ. Quân hiểu ra, choài hai tay ôm chặt lấy vợ.

 

*   *   *

Kế hoạch đã được lập ra rất kỹ. Quán có ba tầng. Quân bảo Tiểu Thúy, hôm đó sẽ tế nhị để trống hai tầng trên, nói khách thông cảm ngồi ở dưới. Sẽ gọi điện nói với cả hai, vào ngày 30 tới, kỷ niệm sáu năm ngày thành lập quán cà phê Mùa cũ, mời cả hai vợ chồng đến nhưng để mỗi người ngồi một tầng. Khi đó, Quân sẽ phụ trách nói chuyện với Hải, còn Tiểu Thúy nói chuyện với Vy. Mọi chuyện phải thật hoàn hảo, không để Hải và Vy phát hiện ra.

Việc bố trí tầng suôn sẻ. Hải đến trước, Quân dẫn lên tầng ba bố trí sẵn rượu, với chiếc tivi phát lại trận bóng đêm trước mà Hải khá thích. Quân vờ khiêu khích:

- Tôi biết ông đang chán vợ. Thế này ông ạ, đàn ông có bản lĩnh, nghĩ được là làm được. Hôm nay, tôi mời ông tới đây để dự lễ, thực chất là đến tối cơ, nhưng cứ bảo ông buổi chiều để tôi và ông nói chuyện. Tôi cũng như ông thôi, thật ra cuộc sống cũng chẳng vui vẻ gì. Và mỗi người có cách để làm mình vui.

Hai người đàn ông với nhau, Hải dễ mủi lòng. Uống được vài chén, lòng Hải bải hoải. Anh nói thật với Quân là hai vợ chồng anh đang trục trặc. Những chuyện cỏn con, chẳng đâu ra đâu mà đẩy nhau ra xa quá, lại còn sống ly thân nữa.Quân nói:

- Tôi hiểu. Vậy nên hôm nay tôi đã chuẩn bị mấy món, một món có tên là “Thương em”, món kia có tên là “Thông cảm”.

Nói xong anh bảo nhân viên bưng ra. Thấy toàn món mình đã từng ăn, chỉ khác là trang trí cầu kỳ hơn. Hải hỏi:

- Mọi lần có thấy ông gọi những cái tên oách thế đâu. Sao hôm nay…?

- Lâu ông không ăn thôi. Tôi đã nghĩ ra cách đặt tên cho món ăn. Món ăn ngon đã quan trọng, cái tên của nó cũng quan trọng không kém. Vừa rồi đi nước ngoài, tôi học được chân lý đó.

Ở tầng dưới, Vy đến sau, Tiểu Thúy cũng làm tương tự như Quân làm. Thúy cũng bưng ra món “Thương anh” và “Thông cảm”. Lại còn mang sớm cả món “Nhẫn nhịn” nữa. Vy thắc mắc tại sao món ăn bây giờ được đặt tên mỹ miều thế, dù vẫn chỉ là gà, chế biến theo cách cũ. Thúy bảo bạn: “Món ngon không chỉ ở chất lượng mà còn ở cái tên. Nhiều khách đến ăn chỉ vì mê cái tên của nó”.

 

* * *

Tầng trên, Hải ăn món “Thương em”, món Thông cảm rồi bỗng thấy hương vị xưa ùa về. Anh nhớ mình đã từng ăn không biết bao nhiêu lần món này cùng vợ, ở tại đây. Mỗi bữa, họ đều nhận thấy sự đầm ấm ngọt ngào. Vậy mà giờ đây… Anh nghẹn ngào, nước trào ra từ khóe mắt.

Vy cũng vậy, hình ảnh chồng mình cười tươi, cắn cái đùi gà thơm ngậy ùa về và thấy cuộc sống lúc đó sao mà ngọt ngào. Cô bỗng thấy nhớ những kỷ niệm đó và tự dưng thấy thương chồng cùng nỗi vất vả anh đang phải chịu. Cô ứa nước mắt.

- Vậy là Vy còn yêu anh Hải, nên giờ nhớ đến những ngày hai người ăn cùng nhau?

- Quên sao được. Mình ước gì đừng xảy ra chuyện gì cả. Mình muốn được như xưa - Vy nói - bọn mình từng rất hạnh phúc. Ngày đó xa rồi, giờ nhìn thấy nhau đã chán ngán.

- Được rồi - Thúy bảo - tớ sẽ đãi cậu một món đặc biệt.

Ở tầng ba, Quân cụng ly liên tục với Hải. Nước mắt Hải chan cả vào rượu. Anh bỗng thấy thương người vợ tảo tần, giờ đang ở nhà chờ đợi. Anh định sẽ uống say, và về nhà thổ lộ hết tất cả, đồng thời xin lỗi vợ.Quân khích tiếp:

- Vậy là vợ vẫn quan trọng đúng không?

Hải khẳng định:

- Không ai quan trọng với người đàn ông bằng vợ. Tôi ước gì mình và vợ được như xưa.

- Được rồi, tôi sẽ đãi ông món đặc biệt. Ông đi theo tôi.

Hải đi theo Quân xuống tầng dưới. Ở tầng dưới, chỉ có Vy và Tiểu Thúy đang ngồi. Hải nhìn Vy, Vy nhìn Hải. Bốn mắt rưng rưng. Quân nói: “Đây là món đặc biệt, món “Không thể xa nhau”, hai vợ chồng tôi làm để dành tặng hai người”.

Hải và Vy tiến lại gần. Hai người ôm nhau thật chặt. Họ xin lỗi và khóc bên nhau. Chắc chắn, họ sẽ nhớ món đặc biệt này - “Không thể xa nhau” mà vợ chồng chủ quán cà phê dành tặng.q 
TAG: