Người đàn ông của Yên

Chia sẻ

Kinhtedothi - Đăng nhập mạng xã hội, Yên thấy vô số lời chúc mừng sinh nhật, kèm theo một cái chia sẻ sến rện của chính Yên, rằng “Là sinh nhật lần đầu tiên, một mình, sau khi người tưởng sẽ ở bên ta suốt kiếp đã bỏ ta mà đi.

Cảm ơn tất cả bạn bè đã quan tâm, sưởi ấm những khoảnh khắc cô đơn của mình...”.

Rồi Yên hấp tấp vào cổng thông tin của mạng di động mà anh ấy đang xài. Nhờ vào mối quan hệ với một cô nhóc thân quen đang làm sếp ở tổng đài, Yên có thể giám sát xem anh gọi đi giờ nào, đàm thoại mấy phút mấy giây. Nội dung nói những gì tất nhiên Yên đành chịu, dù thèm đến chết đi được. Nhưng có một thứ cực kỳ hấp dẫn, là anh ấy nhắn tin qua lại cho ai, Yên kiểm tra được. Đọc rõ tim óc của người đàn ông mình yêu, quả là còn hơn cả thú vị, nếu như không muốn nói là hầu hết phụ nữ trên thế gian này đều khao khát và sợ hãi muốn biết. Phần trăm nhỏ nhoi còn lại, nếu có, chắc là mấy chị em đang tự an ủi mình bằng câu slogan “Mắt không nhìn thấy tim không đau”, như một cách A.Q tội nghiệp.
Minh họa: Quỳnh Hoa
Minh họa: Quỳnh Hoa
Hôm qua là Chủ nhật. Hồi còn bên nhau, giữa họ có một thỏa thuận ngầm rằng, Chủ nhật máu chảy về tim, anh ấy nằm trong vùng phủ chăn của vợ. Yên muốn làm một người tình tuyệt vời, cư xử đáng yêu, hành xử biết điều, tự trọng ngút trời thì khôn hồn đừng liên lạc. Nên Yên đã bao lần cố gắng mà giữ gìn cái hiệp ước chết tiệt ấy. Dù Chủ nhật, tâm trạng Yên thường ủ ê, con Yên hay đau bệnh vặt, sau này khi nó đi học thì là lúc nó nghỉ và quấy phá. Vì Chủ nhật không anh nên Yên chênh vênh. Mà lỡ chênh vênh rồi nhưng lại không anh nên càng khốn khổ hơn nữa. Nó cũng như cái vòng tròn luẩn quẩn rượt đuổi mà nhiều thứ trong cuộc đời này tuân theo vậy.

Anh giải thích rằng, tính anh không quen làm những chuyện giấu diếm - mờ ám - lén lút. Mà nhắn tin gọi điện khi vợ đang quanh quẩn dòm chừng ở cạnh bên thì đúng là cũng mệt mỏi khó chịu thiệt. Nên Yên im lặng chấp nhận, không thắc mắc hay bức xúc gì thêm nữa, dù rằng rất muốn cãi thẳng, vậy chứ anh cặp bồ với em chẳng phải cũng là giấu diếm - mờ ám - lén lút đó sao. Nhưng thôi, chắc chắn anh ấy sẽ lại dùng câu trả lời huề vốn là: chuyện nào ra chuyện đó, léo xéo.

“Léo xéo” là từ cửa miệng yêu thích của anh. Nó hay hay, ghiền ghiền, xài riết Yên cũng mê. Nó được anh dùng để la Yên mỗi khi cô giận hờn phân bì sao lễ tết nào anh cũng đưa vợ con về quê hay đi chơi vậy, chẳng bao giờ có phần của hai mẹ con em. Nó dùng để dỗ dành ngọt ngào rằng: “Thôi đừng léo xéo nữa anh thương”. Nó dùng để quát lên khi đã phủ phê chán chê là “Cô léo xéo quá, tôi không còn chịu đựng nổi” trước lúc anh phủi tay bỏ rơi Yên và đứa con vô thừa nhận. Anh bảo, muốn chỉ tập trung cho sự nghiệp, Yên làm anh sợ đàn bà quá rồi, chẳng dám quen ai, chứ không phải anh phụ bạc em đâu. Biết đâu có ngày anh giàu có hơn, sẽ lại qua tìm hai mẹ con. Em tin hay không thì tùy…

Mà thôi, đã léo xéo đi quá xa mất rồi. Nói dài dòng như vậy, để giải thích vì sao Yên choáng toàn tập khi thấy anh nhắn khá nhiều tin vào lúc hơn 21h tối Chủ nhật. Với một số lạ:

- Anh là anh B. Em dễ thương quá hà.

Đại khái là tán tỉnh qua lại giữa người đàn ông có bề ngoài thành đạt hào hoa phong độ đi xe hơi với một cô gái làm nghề cắt tóc lấy ráy tai cạo mặt gội đầu kiêm đấm bóp. Đấm bóp chỗ nào thì chắc chỉ có anh và cô ấy biết. Ngay cả người vợ tội nghiệp của anh cũng không biết, nên đành ngồi nhà và gởi một thông điệp tức tối bất lực rằng:

-  Anh cứ như vậy hoài. Mấy con đó đấm bóp chỗ nào mà anh mê vậy không biết nữa!

Yên đọc, thấy thật buồn cười. Chị là vợ người ta mà không biết người ta thích được đấm bóp chỗ nào thì thật là tệ quá! Mất chồng về tay thiên hạ cũng phải. Buông cái máy tính ra, Yên cười ngặt nghẽo không ra tiếng một mình.

- Anh rất rất thích em. Bữa nào anh mời đi ăn hay uống cà phê có được hông?

Người đàn ông kia hóa ra còn teen quá. Teen thật. Teen đến bất ngờ. Anh bận rộn đến mức thậm chí không thể dành cho đứa con rơi của mình một lời hỏi thăm, nhưng có thể nhắn vô vàn câu tán tỉnh rẻ tiền câu gái. Nước mắt vì cười nhiều quá nên tràn ra, giàn giụa. Yên đưa tay lên quẹt ngang cho đỡ nhòe, rồi tập trung nhìn vào màn hình. Có ai đó vừa buzz Yên.

Cô bạn quen biết linh tinh hỏi, sao dạo này ôm cái bình tám lít lặn đâu mất biệt? Trả lời rằng, lòng người như lá úa trong cơn mưa chiều nên chẳng còn tìm đâu ra ham hố mà chém gió. Bạn thắc mắc, hôm anh Trung cáo già từ miền Tây lên, mày có đi cà phê không? Yên nhanh nhảu rằng có chứ. Sẵn miệng kể thêm, anh ấy luôn mồm chem chép nói, anh lên đây vì em đó. Vậy mà vài cái bánh ngọt anh ấy cũng không nỡ mua dọc đường làm quà, chỉ vác mỗi thân lên. Câu chuyện của ngày hôm qua hiện lên, mồn một.

Mới sáng sớm, anh chàng miền Tây cứng tuổi đã túc tắc hẹn hò. Yên ậm ừ, đợi em đưa con đi ăn sáng. Anh cứ đến quán trước, rồi chờ em chút. Ồ, nhóc nhà em vừa ghé vô nhà sách, chắc không lâu lắm đâu. Trẻ con đang chơi mà bắt về cũng tội, anh đừng sốt ruột, tất cả vì tương lai con em chúng ta. Trưa mất rồi, anh chờ em chở bé về nhà, dỗ ngủ rồi sẽ vù ra gặp anh liền. Anh ơi anh hỡi… Cứ thế. Khi Yên thong thả gỡ bao tay mắt kiếng ở bãi xe của quán, nhìn đồng hồ đã chỉ hơn hai giờ. Tính ra anh chàng miền Tây cũng thừa thời gian và kiên nhẫn thật. Anh ấy trách, rất dịu dàng, tại vì gặp em nên anh gắng đợi, chứ người khác hả, đừng hòng. Chiều đến tối em dành thời gian cho anh đi. Nhé em… Mắt anh tóe lửa mà không dám chửi khi em bâng quơ tình thật rằng, anh đừng nặng lòng chi, anh nhé. Tính em rất bạc. Mà em lại bạc đặc biệt với những thằng đàn ông bèo. Mở ngoặc chỗ này, em tính nói thêm mấy chữ “Như anh chẳng hạn”, nhưng ngại quá, đành thôi. Tình trường khó lường. Làm ăn phải giữ mối. Làm người phải để đức cho con, nhất là bà mẹ có con trai như Yên.

Con bạn ảo cười như chết rồi, ngất ngư bảo vợ lão đó ghen lắm đấy. Bả lập nick này nọ, thăm dò, làm quen khắp nơi để giám sát chồng. Xài luôn tên trên mạng là “Vợ của Nguyễn Văn Trung” mới ghê chứ! Mà lão chồng như thế thì tiếc làm gì nhỉ. Chẳng buồn đi làm, ở nhà vợ nuôi, rảnh quá nên chỉ thích lang thang quen biết trên mạng, rồi tìm cách chung chạ ngoài đời. Em nào lơ ngơ ngu dại thích hão huyền là nạp thân như chơi. Kiếm ăn kiểu đó, kể ra vừa hiện đại lại dễ có lời, bạn nhỉ! Tám chuyện đến đây thì bạn vội vàng out luôn, sếp vào. Chợt nhớ, đang giờ làm việc của tụi hành chánh kia mà.

Bạn nói vô tình, nhưng Yên chẳng hiểu sao chợt nhớ đến ba, người đàn ông đầu tiên trên cõi đời này mà Yên biết. Dù sự liên tưởng này có phần hơi thiếu giáo dục, nhưng Yên không sao quên được những đêm đằng đẵng má Yên đợi cửa, thấp thỏm vì tiếng chó sủa lao xao trong đêm vắng, sợ hãi một điều bất trắc mơ hồ. Không ít lần mâm cơm của cả nhà bị ba hất đổ trong cơn say bất tận của mình, lũ con đến khóc cũng còn chẳng dám. Những nơm nớp dằng dặc đã biến tuổi thơ thành chuỗi ngày buồn bã đến mức chỉ mong thoát ra, thoát ra, thoát ra… Má Yên hồi đó không biết net niếc gì cả, càng chẳng biết add bạn add bè để làm quen mà tìm hiểu xem, ông chồng mình đã lăng nhăng được với mấy cô trên đó. Nhưng má thi thoảng lại bỏ công bỏ chuyện theo dõi ba, chỉ cần ai đó chỉ điểm là má tất tả nhọc nhằn đi tìm. Đứa con gái là Yên vẫn thường xuyên được má dắt theo làm hậu thuẫn, chắc để ba Yên nhìn thấy con mà chùn tay chùn chân nếu vì bênh vực bồ nhí mà muốn ra oai đánh đập vợ. Má dường như quên mất, những người đàn ông như ba Yên luôn xem câu nói “Vợ mình là con người ta, con mình do vợ đẻ ra” là chuẩn không cần chỉnh.

Người đàn ông trẻ trung nhất Yên biết, là con trai Yên. Đứa trẻ lên bốn, xinh tươi như hoa dễ thương như heo, sợ chuột, sợ kiến, sợ con cuốn chiếu, tất cả những con côn trùng đã và đang xuất hiện trong nhà. Như một sự thử thách của ông trời, con trai thừa hưởng mọi dáng dấp của người đàn ông mà Yên đã muốn quên. Ai đó từng hùng hồn phán, yêu một người, là mong hạnh phúc luôn ở bên người ấy. Yên chẳng biết có đủ cao thượng để có thể đối đãi như phim ảnh với người bạc lòng, đã lừa dối cả tình cảm lẫn vật chất của mình, bỏ rơi hai mẹ con mà không một lần ngoái lại. Khi lòng còn đau đáu, tim còn nghẹn lại vì một vài cái tin nhắn ngớ ngẩn của một người mà mình nên tránh xa, thì tha thứ để sống có phải vẫn là chuyện xa xỉ?

Con trai Yên là đứa trẻ nhạy cảm, thẳng tính và nhanh nhẹn. Yên thích lặng lẽ ngắm con. Yên không hiểu tại sao có người mẹ lại có thể trút nỗi oán hờn lên đầu đứa trẻ vô tội, bằng những câu chửi rủa, hay đặt cho con một cái tên đầy hằn học, thêm đòn roi cho thỏa nỗi niềm mình… Yên vô số lần thức đêm chăm con ốm, từng giữa khuya tất tả đưa con đi bệnh viện, sợ hãi và hoảng loạn trước những tình huống lẽ ra phải có người đàn ông bên cạnh. Những lúc con sốt cao, vừa lau mát vừa pha thuốc, vừa dỗ dành con mà nước mắt không sao kiềm nén được, cứ rơi xuống trong nỗi tủi hận vô bờ…

Không hiếm khi, phần độc ác trong con người mình trỗi dậy, Yên cũng muốn tung hê tất cả, quậy lên cho thỏa nỗi lòng. Việc gì ta phải cam chịu thiệt thòi, để cho kẻ khác ngang nhiên rũ bỏ mọi trách nhiệm… Sau giây phút yếu đuối đó, lý trí trả lời rằng, rồi thì Yên sẽ nhận được gì, danh phận cho đứa trẻ đã bị từ chối ư? Con trai Yên liệu có vui hơn, trọn vẹn hơn với chút tình cha con đi đòi mới có? Phía bên kia, sẽ có một gia đình xào xáo, một người đàn bà cũng như mình thôi, đau đớn lồng lộn khi biết từng bị phản bội, dối lừa…

Tín hiệu cho biết, đã cập nhật thêm tin nhắn mới của “cặp tình nhân” kia. Là tuần mới tốt lành, là đêm qua mất ngủ vì nhớ em, là em ngại mình làm ảnh hưởng tới cuộc sống của anh à nghen... Những trò chim chuột của mối quan hệ kiểu này, Yên quen lắm chứ, đã từng là người trong cuộc đấy thôi. Giờ có cô gái khác, mới mẻ, nhẹ dạ, cả tin, yêu sự hào nhoáng thay chỗ, là chuyện hiển nhiên. Việc gì phải tức tưởi oán hận trong buổi sáng đẹp đẽ đầy tốt lành thế này…

Lòng đầy băn khoăn, Yên tự hỏi: Người đàn ông có thể mang đến bình yên, sẽ có thể là ai đây…

Tin đọc nhiều

Kinh tế đô thị cuối tuần