Mừng Đảng mừng Xuân 2026
Logo
Đăng ký mua gói ấn phẩm|Đăng nhập

Váy cưới

Kinhtedothi - Hôm đó nhà cả nhà mình im lặng lắm, em cũng lặng im, đến khóc em còn chẳng buồn khóc, chỉ mình chị nói cười “mẹ ơi em bé giống con nhỉ? bố ơi đặt tên em là gì?”
Ngày mẹ sinh em trời mưa rất to, mưa mùa đông lạnh và dài lê thê. Chị nhớ mãi con đường lầy lội dẫn đến bệnh viện huyện. Tan học chị ba chân bốn cẳng chạy đến đấy, vì quá háo hức được trông thấy em nên dọc đường cứ ngã bì bõm. Chị nhớ cả nhớ đôi mắt ngơ ngác của em, nhớ bàn tay yếu ớt khẽ chạm vào má chị.

 

Hôm đó nhà cả nhà mình im lặng lắm, em cũng lặng im, đến khóc em còn chẳng buồn khóc, chỉ mình chị nói cười “mẹ ơi em bé giống con nhỉ? bố ơi đặt tên em là gì?”. Bố gượng cười xoa đầu chị, mắt buồn mênh mang, mắt mẹ thì đỏ hoe. Chị đến ôm cổ mẹ thỏ thẻ “mẹ ơi mẹ đẻ đau lắm à”, mẹ nước mắt vòng quanh.

Từ ngày có em, đi đâu, gặp ai chị cũng khoe. Một hôm đang nhảy dây ở nhà thằng Tũn, chị lao vào đánh nhau với nó bởi nó dám nói em bị đao. Lúc đấy chị không tài nào hiểu bị đao là bị gì, càng không thấu hết nỗi xót xa khi ai đó nói em mình bị đao, nhưng chị biết đao là một cái gì đó rất ghê gớm, và em không đáng bị gọi như thế. Thằng Tũn bị chị cào xước cánh tay, mẹ nó lôi cả hai đứa sang nhà mình, chửi từ ngoài ngõ chửi vào. Bố chạy ra hỏi chuyện, chị nức nở “thằng Tũn nói em Vy nhà mình bị đao, bố ơi đao là gì hở bố”. Mẹ thằng Tũn nghe nói thế thì lí nhí xin lỗi rồi xách tai nó kéo về.

Sau vụ đấy, bố mẹ nói với chị rằng em không giống những đứa trẻ khác, em sinh ra đã mang bệnh nên chị phải thương em, bảo vệ em. Cứ nghĩ đến chuyện em không bình thường như mọi người, thậm chí có thể không biết nhảy dây, không đến trường, chị thấy mất mát và hụt hẫng. Nỗi hụt hẫng ấy nhiều năm sau chị vẫn cảm nhận rõ rệt, như lúc bé tí, ta giật mình tỉnh dậy giữa đêm rồi không còn thấy mẹ mình nằm bên cạnh, gọi mãi, khóc thét mãi, chỉ có bóng đêm bao trùm

Chuỗi ngày sau đó đối với cả nhà mình thật khó khăn. Em ngày một quấy khóc, người em yếu như sợi bún, mỗi lần có bệnh dịch xuất hiện, hầu như không bệnh nào bỏ quên em. Tuổi thơ của em gắn liền với bệnh viện, thuốc thang, với những đêm mẹ thức trắng dỗ dành, những buổi chiều đi học về chị rơm rớm nhìn em nằm thở mệt nhọc trên giường bệnh. Gần 2 tuổi em mới chập chững biết đi, lên 3 em bập bẹ nói được. Đó là cả một kỳ tích.

Em cười nhiều nhất vào những chiều chị đèo em trên xe đạp, đi thơ thẩn khắp thị trấn. Hai chị em thường ra đến đường ray tàu, hái một giỏ đầy hoa xuyến chi rồi rẽ về trung tâm thương mại, nơi có một tiệm váy cưới to đùng. Mình cứ mải mê ngắm những chiếc váy lộng lẫy đến nỗi thuộc lòng cả vị trí và màu sắc của chúng. Chị thích nhất cái váy trắng treo thứ năm từ ngoài vào, còn em, cái nào em cũng mê. Chị hứa sau này có tiền sẽ mua tặng em thật nhiều váy cưới. Em há hốc mồm nhìn chị rồi cứ cười ngây ngô. Nụ cười hồn nhiên, khờ khạo vì suốt đời không nhìn thấu nhân gian, nụ cười màu nắng nhưng có cả màu tủi thân. Chị vẫn không cắt nghĩa được sắc màu tủi thân ấy bởi chưa bao giờ em nhận ra thiệt thòi của chính mình sao em biết buồn, biết tủi thân?

Có lần ngồi chơi với thằng Út, em sẩy tay đổ nước sôi lên bàn chân nó. Mẹ chạy vào mắng em té tát, mẹ đánh em rõ đau. Chị xót quá quát lại mẹ. Rồi ba mẹ con cùng khóc, mẹ, chị, thằng Út khóc ầm nhà, càng khóc càng thấy đau. Em thì vẫn cười ngơ ngác. Ngày lên xe hoa, chị mặc váy cưới thật đẹp, em vẫn nụ cười không tắt, bàn tay nhỏ của em hết mân mê lớp vải lộng lẫy đến vỗ nhẹ lên hai má chị, em bi bô “đẹp quá, đẹp quá”. Sao em không giận chị chưa từng mua váy cưới cho em, không giận mẹ sinh em ra gần 20 tuổi đầu mà vẫn nhỏ bé, yếu ớt, không tài nào mặc vừa bộ váy cưới, sao em không hỏi xem còn tuổi đời nào cho em, còn váy cô dâu nào cho em, còn tương lai nào cho em? Sao em mãi cười ngây ngô như thế? Để chị về nhà chồng còn mang hoài nỗi tủi thân.
Đọc nhiều
HỎI ĐÁP THÔNG MINH

CẢM NHẬN CỦA BẠN VỀ BÀI VIẾT NÀY

  • Rất hay
  • Thích
  • Giải trí
  • Cần cải thiện

BÌNH LUẬN (0)

Đừng bỏ lỡ
Đoàn công tác TP Hà Nội thăm, tặng quà Tết 3 trường hợp người có công tại phường Sơn Tây

Đoàn công tác TP Hà Nội thăm, tặng quà Tết 3 trường hợp người có công tại phường Sơn Tây

03 Feb, 03:16 PM

Kinhtedothi-Hôm nay, 3/2, Đoàn công tác của Thành ủy - HĐND - UBND - Ủy ban MTTQ Việt Nam TP Hà Nội do Ủy viên Ban Thường vụ Thành ủy, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam TP Bùi Huyền Mai làm Trưởng đoàn đã đến thăm và trao quà tặng gia đình người có côngv với cách mạng trên địa bàn phường Sơn Tây nhân dịp Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026.

Trao Huy hiệu 45 năm tuổi Đảng tặng Tổng Bí thư Tô Lâm

Trao Huy hiệu 45 năm tuổi Đảng tặng Tổng Bí thư Tô Lâm

03 Feb, 02:26 PM

Trong suốt 45 năm đứng trong hàng ngũ của Đảng Cộng sản Việt Nam, đồng chí Tô Lâm đã trải qua nhiều vị trí công tác quan trọng, từ những đơn vị cơ sở đến vị trí người đứng đầu Đảng và Nhà nước.

Tiếp nối truyền thống vẻ vang của Đảng, Đảng bộ thành phố Hà Nội xây dựng mô hình lãnh đạo hiện đại, chuyên nghiệp, vì dân

Tiếp nối truyền thống vẻ vang của Đảng, Đảng bộ thành phố Hà Nội xây dựng mô hình lãnh đạo hiện đại, chuyên nghiệp, vì dân

03 Feb, 10:04 AM

Trong không khí phấn khởi, tràn đầy niềm tin sau thành công rực rỡ của Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV của Đảng, toàn Đảng, toàn dân, toàn quân hướng về kỷ niệm 96 năm Ngày thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Tự hào nhìn lại chặng đường vẻ vang của Đảng, bám sát nhiệm vụ Trung ương giao, Đảng bộ Thủ đô khẳng định quyết tâm tiếp nối truyền thống anh hùng nghìn năm văn hiến, tiên phong đột phá, sáng tạo trong kỷ nguyên phát triển vươn mình của dân tộc, xây dựng mô hình tập thể lãnh đạo hiện đại, chuyên nghiệp, vì nhân dân.

Đảng ta thật là vĩ đại

Đảng ta thật là vĩ đại

03 Feb, 09:23 AM

Hôm nay, Đảng ta tròn 96 mùa Xuân. “Pho lịch sử bằng vàng” 96 năm của Đảng chưa phải là dài với lịch sử mấy nghìn năm dựng nước và giữ nước của dân tộc. Tuy nhiên, gần 1 thế kỷ cũng là quãng thời gian đủ để khẳng định sức sống mãnh liệt của Đảng cầm quyền, để viết nên những mốc son chói lọi, lập nên những kỳ tích, tô thắm những trang sử hào hùng của dân tộc.

Tin mới
VIDEO
Tin Tài Trợ