DÒNG SỰ KIỆN. * HỘI NGHỊ VĂN HÓA TOÀN QUỐC * KỲ HỌP THỨ 2, QUỐC HỘI KHÓA XV * ĐẠI DỊCH COVID-19 * GIA ĐÌNH THỜI COVID

Những cuộc tình qua điện thoại

Nhà văn Nguyễn Hoài Nam
30-10-2021 22:21
Kinhtedothi - Minh là một bác sĩ nội trú trẻ. Trong năm đầu, Minh rất tích cực trong công việc, buổi chiều nào anh cũng ở lại khoa thăm hỏi từng bệnh nhân và vùi đầu vào những trang sách. Nhưng sang năm thứ hai anh bắt đầu yêu, yêu say đắm, yêu như chưa từng biết yêu và được yêu.
Ảnh minh họa.
Thúy, người yêu của Minh, quen biết anh trong một lần nuôi người bạn thân cùng cơ quan bị mổ vì viêm ruột thừa. Thế là trong những lần cùng nhau săn sóc cho người bệnh họ đã bén mùi nhau, chàng trai trẻ trong giai đoạn chưa có người yêu, còn cô gái thì đang có người yêu. Nhưng có lẽ vì tình yêu sét đánh, nàng đã vội sang ngang với chàng bác sĩ nội trú tài hoa.
Những cuộc nói chuyện qua điện thoại di động liên tục bất tận đã ngốn hết cả lương và phụ cấp của anh, bất kỳ lúc nào chàng cũng gọi điện thoại cho nàng. “Nói gì mà nói lắm thế Minh”, có lần tôi buột miệng hỏi. Chuyện tình yêu mà anh, và thế là chàng nhịn cả ăn sáng hoặc cũng có bữa đói quá cũng chỉ dám ăn vài nghìn đồng bạc xôi để lấy tiền mua thẻ cào gọi điện thoại cho người yêu. Trước khi ngủ cũng phải chúc nhau ngủ ngon qua điện thoại, lãng mạn quá trời, các chị điều dưỡng trong khoa cũng phải kêu lên.
Năm tháng sau, trong một lần tăng cường chuyên môn cho một tỉnh Tây Nguyên, tôi kéo theo bác sĩ Minh cùng đi, ba ngày, không thấy điện thoại như mọi ngày. Tôi lấy làm lạ và hỏi, sao điện thoại bị hư rồi à? Không hư, nhưng em buồn quá, người yêu em sang ngang với một ông bạn cùng cơ quan rồi. Tôi lặng người, vì thấy tuần trước hai người còn vui vẻ với nhau lắm kia mà. Trong một bữa rượu, một chai Vodka Smirnof cho 4 người, Minh đòi uống thêm chai nữa và trong cơn say, Minh nức nở: Hai đứa còn dự tính sau này sẽ đặt tên con là gì nữa, thế mà nó lỡ lừa em...
Ba tháng sau, Minh có một người yêu khác tên là Yến. Rút kinh nghiệm lần yêu trước chàng bác sĩ mời cha mẹ vào để nói chuyện với bố mẹ người yêu. Hai ông bố nói chuyện với nhau tâm đắc lắm, sau đó còn rủ nhau đi uống bia nữa. Nhưng chuyện không thành, sau đó nửa tháng vì không chịu nổi những cuộc điện thoại gọi tâm sự suốt ngày của Minh, Yến đã gửi anh lời từ biệt.
Gần Tết, sau ba tháng im hơi lặng tiếng, tìm quên trong công việc. Minh lại bắt đầu một cuộc tình mới. Người yêu lần này là một cô gái còn rất trẻ, mới 18 tuổi còn đang đi học. Thậm chí tôi chỉ nghe tả chứ chưa hề biết mặt. Và những cuộc điện thoại liên tục bất tận lại xảy ra, có cả những cuộc điện thoại ngay cả trong khi đang mổ, tôi đề nghị: Minh, em có thể ra ngoài nói chuyện điện thoại xong hẵng vào phụ mổ tiếp. Tưởng anh ta chỉ ra ngoài khoảng 2 đến 3 phút là cùng. Ba mươi phút trôi qua anh vẫn chưa nói chuyện xong và chuyện mà tôi không thể tin nổi là không phải nói chuyện với người yêu mà là với mẹ người yêu.
Hôm sau, Minh khoe với tôi, em không phải nhịn ăn sáng để mua thẻ điện thoại nữa rồi. Mẹ vợ vừa mua cho hai thẻ cào trị giá mỗi thẻ 500.000 đồng để em nói chuyện với mẹ khi cần. Và hầu như ngày nào Minh cũng nói chuyện với mẹ người yêu, còn người yêu thì chỉ chúc ngủ ngon. Có lẽ anh nghĩ phải trò chuyện nhiều với mẹ người yêu mới giữ chân được nàng? Hôm qua, Minh lại gọi điện thoại báo cho tôi biết, đã mời bố mẹ vào để nói chuyện với bố mẹ cô người yêu mới quen nhau trong một lần đi công tác. Tôi mệt mỏi ừ hử cho xong chuyện. Nếu Minh nghĩ yêu đương chỉ là những cuộc chuyện trò qua điện thoại thì thế nào cũng tan vỡ... Tình yêu sự thực là khác hẳn thế, là chuyện lớn lao và thực tế hơn thế...