Trời chang chang nắng

Chia sẻ

Kinhtedothi - ​Bầu trời đang chang chang nắng, không chút gợn mây. Đôi mắt cô nheo lại để tránh ánh mặt trời đang chiếu thẳng vào khuôn mặt mình.

nhìn ngắm 365 ngày trôi qua

trong một ngày mưa ảm đạm

những khuôn mặt phấp phới

tôi cũng phấp phới

nhưng không còn làm thơ được nữa

vì sự giải thoát

chỉ dành cho những nỗi buồn có địa chỉ (*)

  Bầu trời chang chang nắng nhưng cô lại chang chang mưa như trong một ngày mưa ảm đạm, chẳng biết phất phới về điều gì. Cô - nỗi buồn rõ ràng có địa chỉ nhưng cô không thể giải thoát được chính bản thân mình. Đầu óc của cô u u tối. Miệng cô lẩm nhẩm đọc những câu thơ của Du Nguyên. Cô chợt thèm đi trong mưa biết bao, thèm được khóc biết bao. Đã có người từng nói với cô rằng anh muốn đi trong mưa để không ai biết mình khóc. Giờ cô cũng muốn đi trong mưa để không ai biết mình khóc. Và cô đang rất cần được khóc vào lúc này.

Nói đến một người đàn ông đẹp trai hay lịch lãm thì Quân thiếu hẳn điều đó. Đơn giản Quân chỉ là một cậu nhóc, không hơn không kém chính là một cậu nhóc. Cô không ghét Quân, cũng chả có cảm tình đặc biệt gì với Quân vậy mà không hiểu sao cô rất hay tâm sự với Quân. Mỗi lần tâm sự với Quân, cô đều trong trạng thái ngà ngà. Mà cái trạng thái này khiến cho con người ta hay nói thật. Cô hay nói cho Quân nghe những điều tưởng chừng như không nói được với ai đấy. Cuộc đời đối với cô thật buồn cười, có những người tưởng hiểu mình nhất hóa ra lại không phải, còn những người tưởng không hiểu mình nhưng lại rất hiểu. Quân lại là người nằm trong số đó. Cô tưởng rằng cuộc đời như thế cô sẽ thôi cô đơn nhưng sự cô đơn đó lại càng dai dẳng hơn những gì cô đang nghĩ và hành động.

"Đừng rời bỏ tôi và ra đi, vì bây giờ là đêm. Con đường qua miền hoang vu là cô đơn, bóng tối và lạc lối trong mê lộ. Trái đất mệt mỏi vẫn nằm, như một kẻ đui mù không có cây gậy dò đường.

Dường như tôi đã chờ đợi khoảnh khắc này trong nhiều thời đại để thắp sáng ngọn đèn của mình và hái những bông hoa.

Tôi đã đi đến bờ đại dương để lao mình xuống nước và tự đánh mất mình mãi mãi" (**)

Đi trên đường gió rất mát. Mưa nhỏ lất phất vào mặt, những giọt li ti gió lùa vào người. Cô dừng xe, hai tay đón lấy mưa trong cơn say. Quân cũng đứng bên cạnh, hai tay đỡ lấy cô, rồi bất giác hôn cô. Cái cảm giác đó cô biết là không được nhưng không thể chống cự được. Và cái kết của nó làm cô đau đầu hơn mình tưởng nhiều.

Ngồi giữa trời trưa, chang chang nắng. Một cuộc hẹn làm cô nghẹt thở. Đối diện với Nhiên, cô thấy nghẹt thở thật sự nghẹt thở. Những lời cô định nói đã giấu lại ở trong lòng, cô không thể nào nói ra được, điều đó là không thể và Nhiên cũng là không thể. Cô đã định nói với Quân nhưng giữa cô và Quân có gì ràng buộc nhau đâu. Quá chăng chỉ là một cơn say lỡ bước. Nói với Quân liệu có được không? Suy nghĩ và suy nghĩ, cuối cùng cô quyết định sẽ gặp Nhiên. Giữa Nhiên và Quân cô sẽ nói với ai. Cô thấy mình thật ác khi quyết định gặp Nhiên. Cô vò tờ giấy siêu âm nhét ngược vào túi xách. Cô gặp Nhiên lần này là lần thứ ba, hai lần trước có Quân. Ấn tượng đối với Nhiên vẫn không thay đổi so với hai lần trước. Nhiên dễ thương, nhanh nhẹn và gần gũi. Nếu là một người đàn ông thì cô cũng sẽ không bao giờ làm tổn thương đến Nhiên. Cô thích mái tóc dài hơi cong của Nhiên. Lúc nhìn nghiêng, Nhiên còn quyến rũ hơn gấp bội phần. Cô nhìn lại mình, có lẽ đã quá già để có thể so sánh với Nhiên. Khuôn mặt thô, mắt mí lót, tóc vàng chẻ ngọn. Một sự tương phản nực cười. Một sự so sánh nực cười. Cái nắng buổi trưa làm cho mồ hôi cô ra nhiều hơn. Nhiên đưa cho cô khăn giấy và bảo em cảm thấy chị như không được khỏe, hay em đưa chị về. Cô thật sự không khỏe, từ bản thân đến cả cái tâm cũng đang lung lay. Nhiên sẽ không hiểu cuộc gặp giữa cô và Nhiên có mục đích gì. Nhiên vẫn ngây thơ gần như giả dối làm cho cô tức giận. Giá Nhiên cứ hỏi cô muốn gì có phải hơn không? Tại sao Nhiên gặp cô lại vui đến thế? Tâm sự đủ thứ chuyện giữa cô và Quân. Cô cũng đâu đủ thân đến mức có thể nghe và tư vấn mọi chuyện giữa hai người. Nhất là vào tình huống này. Cuối cùng cô cũng đứng dậy chào Nhiên ra về, vừa quay mặt đi nước mắt cô trực trào ra nhưng cô cố gắng không cho nó trào ra. Giá giờ có một trận mưa thì hay biết mấy.

Cô như con tàu đang gặp bão. Chông chênh, không biết khi nào sẽ bị nhấn chìm vào dòng biển đen kịt, bão bùng ngoài kia. Cô không biết phải chống trả thế nào để có thể đi tiếp được con đường phía trước dù lịch trình cô đã viết sẵn nhưng cũng chính cô đã tự hủy lịch trình của mình một cách không thương tiếc. Cô ngày càng xơ xác hơn. Đôi mắt thâm quầng thường xuyên. Cô cũng bị sốc. Nhưng cô im lặng. Cô định nói với nhưng không biết phải mở lời ra sao?

Cầm tờ giấy siêu âm. Cô biết mình mang thai một tháng. Cô cũng biết cha đứa trẻ là ai, nhưng làm sao cô có thể nói ra? Nói ra để làm gì? Nói ra để nhận trách nhiệm ư? Trong khi cô không hề có tình yêu thì làm sao mà cô có thể nói ra được? Cô đã định cướp đi, dù không có tình yêu thì cô cũng phải cướp đi người đàn ông đó. Đứa trẻ có tội gì đâu chứ! Cả tháng nay cô cố tình tránh mặt Quân, dù Quân cũng tránh mặt cô. Cả hai làm việc cùng cơ quan. Quân nhỏ hơn cô cả năm tuổi, sao lại có thể xảy ra chuyện như thế chứ. Cuộc đời cô tại sao lại trượt dài như vậy, đáng ra cô phải để cho ý chí của mình mạnh mẽ hơn chứ, tại sao cô lại để cho cảm tính nó dẫn dụ tình cảm của cô. Giờ chính bản thân cô tự nhấn chìm mình trong mặt biển đêm kia.

Ngoài trời mưa. Cô lao đi với vận tốc chóng mặt, vừa đi cô vừa hét cho những ngày cô bức bối không chịu được. Bàn tay Quân mạnh mẽ hơn cô tưởng, nó lần bò tới đâu người cô nổi da gà tới đó. Một cảm giác đê mê khiến cô không cưỡng lại được cảm xúc của mình. Tại sao lý trí của cô lại kém như thế? Cô vừa đi vừa hét lên như một con điên. Mà giá cô điên được thì tốt. Cô đã định nói với Nhiên rằng cô có thai với Quân. Cô định trở thành người ác độc với Nhiên. Khi nhìn vào khuôn mặt thiên thần của Nhiên, cô đã rút lại kịp lúc, nếu không có lẽ Quân sẽ rất hận cô khi cô không nói cho Quân biết trước. Cô biết nếu như thế thì cô sẽ rất ích kỷ nhưng cô nghĩ cho người khác vậy ai sẽ nghĩ đến cô. Cuối cùng cô không nói với ai cả, một mình cô chịu đựng và âm ỉ trong lòng đến nổ tung, thà cô ích kỷ với bản thân chứ một người lớn tuổi như cô không thể làm được điều đó. Và cô hét. Và cô nổ tung thật.

"Tôi đã đi đến bờ đại dương để lao mình xuống nước và tự đánh mất mình mãi mãi" (**)

Quân nhìn cô, đôi mắt đầy trách móc. Thật sự cô chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra trong căn phòng màu trắng đầy mùi thuốc sát trùng thì đồng nghiệp trong cơ quan vào thăm. Miệng ai cũng ríu rít khiến cô buồn nôn. Cô nôn liên tục trước mặt đồng nghiệp, họ im lặng nhìn cô rồi vội vã, ồn ào ra về như lúc họ đến. Lúc này Quân mới đến bên cô. Tại sao chị không nói cho em biết? Biết điều gì? Cái thai. Giờ cô mới giật mình nhìn Quân. Theo phản xạ cô ôm lấy bụng. Nó có sao không? Quân lắc đầu nhìn cô. Cô thở phào nhưng Quân lại khóc và gục đầu vào thành giường, Đáng ra chị phải nói cho em biết chứ? Em là một thằng đàn ông có trách nhiệm mà, tại sao chị lại nỡ bỏ đi đứa bé bằng cách như vậy chứ? Chị vừa ác với chị mà ác với em nữa, chị không cảm thấy mình áy náy sao. Cô như không tin vào tai mình nữa. Những gì Quân nói nó cứ ong ong trong đầu cô, như tiếng đập cánh liên hồi của một con ong vò vẽ trong cái đầu bé nhỏ của cô. Cô chỉ thấy môi Quân cứ mấp máy liên tục cùng những giọt nước mắt. Cô hét lên và ngất lịm đi.

Cô đã tự đi đến bờ đại dương và tự đánh mất mình mãi mãi. Có lẽ suốt đời cô sẽ ân hận về chuyện này. Một con người không nên dễ dàng đánh mất lý trí của mình mà sống bằng cảm xúc. Cảm xúc chỉ là tức thời, cứ vịn vào nó mà sống thì sẽ mất đi chính mình mãi mãi. Cô sờ bụng, cái bụng phẳng lỳ mà tự nhiên cô thấy xót xa. Đáng ra cô nên nói thật với Quân từ trước, hai người sẽ có những quyết định đúng đắn hơn. Mà cô thật sự mong đứa trẻ ra đời. Tại sao hôm đó cô lại đi nhanh như thế làm gì? Đứa trẻ đâu có lỗi, lỗi là do bản thân cô cứ trượt dài theo cảm xúc của mình, dù dự cảm của cô là đúng nhưng cô vẫn không thể dừng lại được. Giờ cô dừng lại khi tâm hồn đã có một hõm sâu những sai lầm nối tiếp sai lầm cứ xếp chồng lên nhau.

những khuôn mặt mốc hết rồi

chiều nay muốn cắt phăng cái mái tóc cũ

và lấy chiếc quần lót cất biến vào chiếc hòm

nơi gác xép thàng Mười (**)

Tiếng tít tít phát ra từ cái đồng hồ đặt đầu gường làm cho cô tỉnh giấc. Mở mắt cô thấy tay mình đang ôm bụng, khuôn mặt đầy nước mắt. Là căn phòng của cô chứ không phải là căn phòng đầy mùi thuốc sát trùng của bệnh viện. Cô chợt thở phào nhẹ nhõm. Vậy là đứa bé không sao! Cái tin nhắn của Quân làm cô day dứt - Em muốn giả vờ không có chuyện gì, nhưng mà buồn quá chị à. Cũng do em, em xin lỗi chị, em thấy xấu hổ quá mà không dám nhìn chị, hai đứa bình thường lại được không chị, bây giờ em đâu dám gặp chị. Em thấy ghét mình quá! Cái tin nhắn này đã đến máy của cô hơn một tháng, và thật sự cô cũng cảm thấy xấu hổ cho cái nông nỗi, đầy cảm xúc đàn bà của mình và cô đã tránh mặt Quân như một phản xạ. Cô nhìn lên bầu trời chang chang nắng, những tia nắng khúc xạ qua ô cửa kính thành nhiều màu nhảy múa. Cô cầm điện thoại nhấn gọi, số điện thoại của Quân đang reo… 

*    Thơ Du Nguyên

**  Vượt đại dương - R.Tagore

Tin đọc nhiều

Kinh tế đô thị cuối tuần