Đại hội đại biểu toàn quốc lần thứ XIV
Logo
Đăng ký mua gói ấn phẩm|Đăng nhập

Cựu tù Phú Quốc kể lại những ngày bị tù đày

Kinhtedothi – Kỷ niệm 50 năm “chiến thắng trở về” hàng ngàn cựu tù tại Trại tạm giam tù binh cộng sản Việt Nam – Phú Quốc đã có những chia sẻ đầy cảm xúc cùng đồng đội sau khi đất nước được độc lập.

Tâm tình người cựu tù

Nhiều cựu tù vô cùng xúc động khi được gặp lại những người bạn, người đồng đội, đồng chí đã cùng sát cánh bên nhau, đấu tranh chống lại mọi âm mưu thâm độc của địch trong tù, trong điều kiện vô cùng tàn khốc và khắc nghiệt. Những cái ôm đồng đội không còn được chặt, những bước chân không oai hùng, vững chãi như ngày nào nhưng trong ánh mắt của các chú, các bác – những người tù cộng sản vẫn ánh lên sự kiên cường đầy tự hào và hạnh phúc trong ngày gặp lại. Những giọt nước mắt hạnh phúc lăn dài trên những gò má nhăn nheo, đen sạm, giọt nước mắt của sự tự hào và hạnh phúc vì mình còn sống, còn gặp lại nhau.

Cái bắt tay của những cựu tù thấm đẫm tình đồng đội, tình đồng chí một thời bị tù đày tại Trại tạm giam tù binh cộng sản Việt Nam - Phú Quốc. Ảnh Hữu Tuấn

Đến từ tỉnh Thừa Thiên Huế, ông Đỗ Khối, một trong những cựu tù Phú Quốc cho biết: Ở trong tù dù điều kiện thiếu thốn, dù bị đánh đập tra tấn dã man nhưng những chiến sĩ cách mạng vẫn yêu thương, đùm bọc, động viên nhau giữ trọn phẩm giá, khí tiết của người chiến sỹ quân giải phóng để đợi ngày trở về, đợi ngày toàn thắng.

Không dấu được cảm xúc ngày trở về ông Nguyễn Hồng Quân, 77 tuổi, cựu tù đến từ TP HCM cho hay, mỗi lần gặp mặt kỷ niệm như thế này, số lượng đồng đội trở về sau ngày trao trả càng thưa dần, gương mặt thân quen của những đồng đội ngày nào càng vắng bóng. Những cái ôm, những cái bắt tay ngày trở về luôn chứa đựng những tình cảm tình đồng đội, đồng chí, chúng trân trọng những giây phút quý báu này và vẫn đau đáu khi nhớ đến những đồng đội chưa được tìm thấy hài cốt.

Những cựu tù vẫn còn rùng mình và xót xa trước những đòn tra tấn của lĩnh Mỹ. Ảnh Hữu Tuấn

Lần thứ 3 tôi trở lại Phú Quốc. Mỗi lần trở về đây tôi rất cảm xúc xen lẫn niềm hạnh phúc khi gặp những người đồng đội, những người anh vào sinh ra tử và những người đồng đội đồng chí đã hy sinh bởi những màn tra tấn dã man của kẻ địch, cựu tù Nguyễn Minh đến từ TP HCM xúc động kể.

Chia sẻ với phóng viên báo Kinh tế & Đô thị, một cựu tù đến từ Quảng Trị chia sẻ, thương cho nhiều đồng đội là cựu tù không có chế độ gì ngoài chế độ thương binh, chế độ cựu tù, không biết cuộc sống của họ bây giờ như thế nào, có khá giả không.

Kiên cường trước màn tra tấn dã man

Trại giam tù binh công sản Việt Nam – Phú Quốc được ví như địa ngục trần gian, nơi đây giam giữ hơn 40.000 chiến sĩ cách mạng. Hơn 4.000 chiến sĩ cách mạng đã ngã xuống, có những người bị địch chôn sống.

Trại giam tù binh Cộng sản Việt Nam - Phú Quốc được xây dựng trên diện tích 400ha, với gần 500 ngôi nhà, chia thành 12 khu (mỗi khu có 2 phân khu) và 10 khu (mỗi khu có 4 phân khu gọi tên theo thứ tự A, B, C, D). Mỗi khu trại có thể chứa khoảng 3.000 tù nhân. Xung quanh mỗi phân khu là 4 vọng gác canh giữ 24/24 và 10 vọng gác lưu động. Trại được bao bọc bởi gần 10 lớp kẽm gai chằng chịt.

Đến từ huyện Trảng Bom, tỉnh Đồng Nai, ông Nguyễn Văn Thơm, một cựu tù Phú Quốc cho biết: Chúng tra tấn dã man lắm, đừng đầu là thượng sĩ Nhu, một trong những ác ôn, với những màn tra tấn dã man không tả nổi. Nhìn đồng đội, bị tra tấn lòng đau như cắt nhưng vẫn động viên, dìu dắt nhau vượt qua khó khăn.

Ông Nguyễn Văn Thơm với cái áo do ông phục dựng tặng Ban quản lý Trại tạm giam tù binh cộng sản Việt Nam - Phú Quốc trưng bày. Ảnh Hữu Tuấn

Để lưu giữ những chứng tích do địch sử dụng tra tấn, ông Thơm đã phục dựng lại những dụng cụ lĩnh Mỹ dùng để tra tấn các cựu tù, tặng cho Ban quản lý Trại giam tù binh cộng sản Việt Nam – Phú Quốc lưu giữ và trưng bày.

Ông Đinh Duy Điệp, cựu tù Phú Quốc, Trưởng ban liên lạc cựu tù tỉnh Ninh Bình cho biết: Chúng đã sử dụng hơn 40 kiểu tra tấn, áp dụng cả những kiểu tra tấn của thời trung cổ đối với tù binh như: luộc người trong chảo nước sôi, nướng người trên lửa, đục tháo xương, dùng thuôn sắt nung đỏ xuyên vào bắp thịt, đóng đinh vào người, bẻ răng, tuốt móng tay, đun sôi nước xà phòng đổ vào mồm, cho tù binh vào bao tải dùng than hồng hoặc nước đun sôi dội lên người làm người tù binh giãy dụa trong bao, da thịt bị tuột ra, dùng kim đâm vào các đầu ngón tay đốt trên lửa.

Niềm vui, niềm hạnh phúc của những cựu tù khi gặp lại nhau. Ảnh Hữu Tuấn

Rất nhiều tù binh bị chúng treo lên, dùng roi đuôi cá đuối, cán búa bổ củi, roi quấn bằng dây điện đánh khắp người làm da thịt bị xé nát, máu chảy đỏ khắp người. Chúng dùng búa đinh, vồ gỗ, dùi cui đánh vào các khớp xương làm vỡ mắt cá chân, vỡ đầu gối, vỡ khuỷu tay. Chúng dùng ván, ép lên ngực rồi rọi đèn điện công suất cao vào mắt, có anh bị nổ mắt, hy sinh ngay trong lúc tra tấn. Chúng còn chôn sống tù binh, xả súng thẳng vào Trại giam giết chết nhiều người, ông Điệp cho hay.

Tình đồng chí, đồng đội sau nhiều năm gặp lại nhau. Ảnh Hữu Tuấn

Hàng ngày, giám thị, lính quân cảnh và bọn trật tự luôn gây sự để đánh đập tù binh. Chúng đánh anh em ở mọi nơi, mọi lúc, đánh ban ngày, đánh ban đêm, đánh lúc điểm danh, đánh khi anh em đi lao dịch, đánh khi đang ngủ, đang ăn…Chúng đánh lẻ từng người, đánh một tốp người, một phòng giam và đánh cả một PK giam có ngàn người. Khi đàn áp một PK giam, địch cho một đại đội quân cảnh có trang bị phòng độc cùng bọn trật tự tràn vào các phòng giam đánh đập anh em rất dã man. Sau trận đánh phủ đầu, chúng dồn anh em ra sân điểm danh, chia nhỏ từng tốp rồi đánh đập, ép phải “Tân sinh hoạt”. Đánh đập liên tiếp 5-7 ngày liền, những anh em không chịu “Tân sinh hoạt”, chúng cho xe chở sang PK giam khác.

Bản thân ông Đinh Duy Điệp đã 5 lần bị địch bắt ra phòng giám thị trưởng khu và bắt lên Ban điều hành trại giam tra tấn. Tra tấn xong, hai lần chúng nhốt tôi vào chuồng cọp và ba lần chúng nhốt tôi vào biệt giam.

“Nhưng mọi đòn roi của kẻ địch đã không khuất phục được chúng tôi. Chúng tôi đã sống hiên ngang và dũng cảm. Có anh khi địch tra tấn bằng kiểu đâm kim vào ngón tay rồi đốt trên ngọn lửa, anh đã giật kim trong tay địch, tự đâm kim vào ngón tay mình, quấn bông nhúng vào cồn, đốt lửa cháy và dơ bàn tay bốc lửa lên trước mặt chúng. Có anh khi bị địch đánh gẫy răng đã nhổ cả nước bọt lẫn máu và răng gẫy vào mặt kẻ đang tra tấn mình” ông Điệp xúc động kể lại.

Đọc nhiều
HỎI ĐÁP THÔNG MINH

CẢM NHẬN CỦA BẠN VỀ BÀI VIẾT NÀY

  • Rất hay
  • Thích
  • Giải trí
  • Cần cải thiện

BÌNH LUẬN (0)

Đừng bỏ lỡ
Bài 4: “Kịch bản” để đưa Thổ Châu phát triển xứng tầm

Bài 4: “Kịch bản” để đưa Thổ Châu phát triển xứng tầm

18 Nov, 09:35 PM

Kinhtedothi – Phát triển đặc khu Thổ Châu ngoài sự khơi thông cơ chế chính sách, đầu tư tài chính của Nhà nước, của doanh nghiệp, nơi đây cũng đang cần tiếng nói từ các chuyên gia, nhà khoa học… PGS.TS Trần Đình Thiên - nguyên Viện trưởng Viện Kinh tế Việt Nam cho rằng, giải quyết những khó khăn, tồn tại của Thổ Châu là trách nhiệm của Tỉnh, của Trung ương.

Bài 3: Đảo Thổ Châu - tìm lối đi đột phá để phát triển toàn diện

Bài 3: Đảo Thổ Châu - tìm lối đi đột phá để phát triển toàn diện

18 Nov, 07:33 AM

Kinhtedothi – Đại hội Đảng bộ đặc khu Thổ Châu lần thứ I nhiệm kỳ 2025-2030 đặt ra mục tiêu đến năm 2030, có hệ thống kết cấu hạ tầng đồng bộ, giao thông, điện, nước sạch được đảm bảo; kinh tế phát triển khá, thu nhập bình quân đầu người 120 triệu đồng/người/năm.

Bài 1: Thổ Châu - Vượt lên đau thương để trở thành “viên ngọc giữa biển khơi”

Bài 1: Thổ Châu - Vượt lên đau thương để trở thành “viên ngọc giữa biển khơi”

16 Nov, 09:24 AM

Kinhtedothi - Tên gọi Thổ Châu được chúa Nguyễn Ánh đặt tên từ 240 năm trước, trong thời kỳ ông lưu lạc chạy trốn quân Tây Sơn vào năm 1785. Được ví như "viên ngọc giữa biển khơi" nhưng hòn đảo tiền tiêu này đã từng chịu mất mát đau thương trong lịch sử. Và giờ đây khi đã trở thành đặc khu nơi đảo xa này vẫn chất chứa bao trăn trở để vươn lên...

Nốt lặng giữa kỳ tích ở Lý Sơn

Nốt lặng giữa kỳ tích ở Lý Sơn

11 Nov, 11:10 AM

Kinhtedothi-Khi cả đảo Lý Sơn vẫn chưa hết xúc động trước kỳ tích 3 ngư dân mất tích sống sót trở về sau hơn 2 ngày lênh đênh giữa bão số 13 thì ở một góc cảng Bến Đình, ông Đặng Văn Thành lặng lẽ bên những mảnh vỡ còn sót lại của con tàu gỗ, tài sản lớn nhất của gia đình, đã chìm sâu dưới đáy biển trong nỗ lực cứu người.

Tin mới
VIDEO
Tin Tài Trợ